Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Những chiếc lá màu xanh

Hồi nhỏ mình với đám trẻ trong xóm nước mũi tùm lum rất thích cầm mỗi đứa một cây gỗ dài để đi tàn phá cây cối, miệng la lối giọng điệu hiệp sĩ, và cứ thế ở cảnh giới rất cao gặp cây nào chặt đứt cây đó (dĩ nhiên đọt cây non thích nhứt, cây mì, cây đu đủ chằng hạn)…Ồ nhớ lại trông như đao khách vậy, đao lúc nào cũng phải sát mình. Lúc đó mình đã đọc được cái này đâu, đã biết bản thân có thiên hướng huyền học đâu, hừm….

Cái giọng văn trong sáng này mãi mãi mình chẳng có được. Thôi thì đọc cho đỡ nhớ thiên nhiên, một khoảng thời mà mình có được…
các Mẹ nhớ đọc cho con trai nghe trước khi ngủ nha.

---

Vào hè, lũ Bụi thường trốn khỏi mặt đất, vui mừng được theo Gió đi chơi xa, bỏ mặc đám cỏ Tranh buồn bã, đứng im lìm trong nắng. Màu nắng chiếu trộn vào màu cỏ Tranh thành một sắc vàng đặc biệt trải dài trên một vùng rừng rất rộng lớn.

Lúc bấy giờ có một số loài cây to con hơn cỏ tranh, bỗng cảm thấy sợ nắng, vội vã cho rụng bớt lá để bảo tồn mạng sống của mình. Vì vậy khu rừng vắng bớt màu xanh.

Nhưng kia kìa, mùa mưa đã tới rồi ! Những đám mây trên trời tuôn nước xuống, tắm gội sạch sẽ những chiếc lá xanh đầy bụi. Bao chiếc lá màu lục non mới ra đời, rụt rè nép mình bên những chiếc lá xanh cũ đậm màu, tạo nên một vùng đầy sức sống.

Thật vậy, màu xanh không những tượng trưng cho sức vươn lên mà còn là biểu tượng của sự sống nữa. Nếu thiên nhiên thâu hết các chiếc lá xanh thì trên Trái Đất sẽ không còn lương thực, các loài động vật sẽ tàn tạ dần và con người rồi cũng cùng chung một số phận.

Vậy thì mọi chiếc lá xanh đều cần được bảo vệ: từ rừng thiên nhiên, rừng trống cho đến thửa ruộng, đám lá, bụi cỏ, hàng lau… tất cả đều hữu ích cho Con Người…

(trích Biển, cái nôi của sự sống - Lý Thái Thuận )

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

warning! crazy guy - not for relax


Cơn đói chưa đến mức cồn cào nhưng đã đến mức chi phối, cứ nghĩ về nó, duy tâm duy vật duy thú duy tính về nó, duy nhất nó…lại bồn chồn, hơi một chút chờ đợi vô vọng, hơi một chút ảo tưởng biến hình cơm hộp, hừm! miếng thịt dục vọng nào đâu alo alo alố đà….quờ quạng, nhấn 901, nhấn 900 nghe cái ngợm rô bô rò rỉ số máy di động là….nhăn nhó mặt mày, lẹt xẹt lê dép nhấn nút uống nước lạnh tọt lạt như tạt lon trôi ủm vào dạ dày, hờ..hừm..hừm, xem xung quanh có gì nào, ah,,hừm,,hờ,,ờ mè xửng, mứt me cay lăn đường..hờ..làm hơn chục cục rồi, gần hết mè sửng rồi….cứu, alo, somebody help
máu me lần quần lùm xùm dồn hết trước trán, lan lên đỉnh đầu, hì hà, ngột ngạt..ưm…không hẳn không hẳn, không cảm nhận nào lên đỉnh cả, còn chịu được, lở dở lương ương, mô phật, mẹ kiếp nó…làm điếu thuốc xem sao….à à..hừ,…phù hơ ơ….mệt quá

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

những câu


Vòng ôm tin cậy bền vững của em nhắc anh về sự phấn đấu
Đôi khi nghĩ xa quá anh biết em cần chỉ là bờ vai vững
Anh nói ước có những chỗ gọi là “gì cũng được”
để đêm cứ mặc sức tha thẩn đôi ta đi về
Gió man mát và anh mừng không còn những sườn sượt thở dài
nhận ra mới nhớ thấy 
.......
Hắt vào đêm hai ba bốn nỗi lòng chung mâm chung chạn
những cái cười trừ lạng quạng vô tâm tính nhạt nhòa
những thói quen, những duy trì, những nề nếp xưa cũ
như bát canh đã nguội lạnh từ lâu
nhưng cứ suy nghĩ hoài về những khái niệm tôm cua nóng nẩy
Gia đình? Hay gia đình? Những giả định đã có hồi chung cuộc
Hết rồi! hết rồi! hết rồi!
.......
Vui như sáng tinh mơ bước ra đường se lạnh
những gương mặt buổi sớm đầu mùa
những niềm vui nhoẻn len thấu lẫn quẩn trong tim
ngày bắt đầu em biết đêm kết thúc à
Gửi gắm những gì anh có
nào mắt tinh nào môi tế
nào điềm ngôn nào mật ngữ
Nào nào nào
những gia vị ngọt ngào cho hành trình bền vững…ở tim tin…

thơ 5 giây

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

sẵn mua phở về cho chị ăn khuya

Thực tôi vẫn chưa quen với việc đeo kính cho lắm, chỉ gọi là đủ lâu để quên đi trong giây lát nào đó. Kèm cặp và chơi khá không ăn ý là cái khẩu trang y tế bong sờn, vô tình bị giặt bởi lẫn vào quần áo cũ.
Ấy, là vậy, đường bụi và kính mù, những hơi thở không ý thức tạo thành từng đợt sương ấm nực mi mây mù..váng lên cặp tròng không độ.
Trời khuya, phố quen, vài tiếng nữa sẽ chuyển mình thành con sông loang loáng, lặng lẽ hơn, ôn tồn và cô đơn hơn. Bơi trong cái dòng đó, heo may tôi, mưa phùn tôi, sương mù tôi, hạnh phúc tôi…
Bất giác thấy đầu gối mình lạnh lẽo, bản thân mình phong phanh, quần áo thì mong manh. Phải ! rồi ! tôi đã gầy đi nhiều quá, hừm, như chiếc que diêm, à mà không, như chiếc xe dream ...tôi đang chạy o ro or o…hư rồi, nhuệ rồi, cần sửa lắm rồi, nhưng để vậy vẫn cày cọc được, vẫn làm ống dẫn được, vẫn truyền tải được…những ý nghĩa nào đó, cho ai đó..và quay ngoặc lại đâm vào cho tôi. Tôi cười trừ, cũng có thể không phải, tôi cảm giác mình chưa bắt kịp những phát ngôn của cơ thể…lãnh đạm và đói kém, vâng vâng vâng, v.v..v…
Về số móc, ôm liệng góc cua, lên ga và trả số, mắt đảo 3 bên, lãng đãng trong sọ là chiều hướng nơi tôi ở, ghé bụng và lê thân vào tiệm phở, của những người miền ngoài. Họ, có người ngái ngủ, có người loay hoay, có người hút thuốc lào đánh roét, có những người lầm bầm cãi vã nhau, ồ và có người đang bán đồ cho tôi sao….trời ạ, tôi nhớ mình đã mở miệng gọi mua nhưng chính xác đã nói những từ gì, ý gì trước ý gì sau tôi hoàn toàn không nổi, không nhớ nổi, tôi là người chứ có phải là hình nhân vẽ bằng một nét bi đời đâu. 
... mặc dù hàng loạt những ý nghĩ rối loạn liên tục chồng chéo như vậy nhưng có lẽ, với mọi thứ xung quanh, trông tôi chỉ giống một thứ-là tên thanh niên đói bụng đêm.
Tôi chợt có ý nghĩ nhìn chính mình, ra xa hơn, sâu vào trong tiệm là một tấm gương dài mờ ảo bởi vô số vết bẩn siêu thực, …! !! tên kia, tôi đã nghĩ là ai đó đấy, hắn đứng bất động, ánh mắt không rõ ràng và trống trải, trông như một cái cây giả vậy, cái cây này hấp thu hết bóng tối xung quanh…
Hình ảnh cái cây này thoáng gây bất ngờ cho cái mắt này, phải, nó đã thử rung một cành để xác mình rằng có phải là tôi không.
....
Thôi đủ rồi, đủ rồi, đem về  thôi kẻo nguội 23h68 ngày 20t10

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

kim tự sát

tuần tự, tôi lại thấy bản thân như thiếu thiếu gì đó...nghe có vẻ quá chung chung phải không?
vậy, đi đến một kết luận thui chột chóng vánh là: tôi thiếu..thiếu quá chung chung
ngoặt lại một phát cũng dễ thấy được ấy là do tôi có quá nhiều riêng riêng
nhìn kĩ nữa thì "quá nhiều riêng riêng" nên nói là quá riêng thôi
tóm lại, vâng, tôi..đã rời xa bầy đàn quá lâu
tôi đi sâu, lẫn quẩn, đục đẽo
tận tầng tận lớp
bên trong
để...
---
--
-
xây kim tự...sát
....biết là phải làm gì rồi đó 

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

www.rotten.com


 ..hồi năm hai tôi đã lững thửng nghĩ rằng ánh đèn vàng phản chiếu chiều nghiêng của niềm cưú rỗi,Khắc khoải ngắm mưa ư,nghe ko ổn chút nào,tuổi tác chưa có sức ì để tôi có thế dùng từ đó.Cứ để cho nó không ổn đi vì tôi đâu có ý định viết văn.Câu vừa rồi cũng ko ổn,tôi cảm quan thấy nó cứ hợm hĩnh làm sao ấy,hợm hĩnh!Ko,tôi ko phải kẻ hợm hĩnh mặc dù thường xuyên có những ý tưởng hợm hĩnh..Vậy,chuyện gì thế,một cơn loạn nội thần kinh ư,hoàn toàn trắc trở,thần kinh nào mà ko bên trong,ko nội,Biết làm thế nào đây,đại loại như 1 kiểu độc thoại trá hình trong ngôn từ ư?..tạm nghĩ như thế trong hai giây,chính xác hơn tôi thuộc kiểu nghĩ tới gì nói nấy,những mẩu vụn ko ngọt,ko liên quan,ko hấp dẫn đuợc jerry và thường xuyên là kiểu nghĩ gì ko nói nấy...

Phải,tôi là một kẻ giả tạo đại tài,lớp lang khuôn mặt tôi có thể rõ ràng sáng ko bừng khi bạn chịu khó lật qua hàng tá trang sách...kiểu như sách giả..nhem nhuốc,mực in ko đều,tờ mỏng tờ dày,vàng vọt như đi ngoài sau khi uống thuốc tây ...

Mấy ai có đủ chữ nhẫn cho câu chuyện tầm phào này chứ..chắc là có,vì...đơn giản...nó ko phải là một câu chuyện...nó là gì nhỉ...
...m..o...n.o..l..o..u..g..e 

những buổi trưa hè tuổi thơ,những năm 90
thức dậy,chùi bọt mép và nhìn ra đường phố là 1 màu nhức nhối chói chang
ồ,nhớ về cái cảm giác dường như bản thân không có gì bên trong vậy
thế giới của hắn,là hắn là thế giới quan sinh động ngoài kia
trực quan sinh động sau bao nhiêu năm tháng sẽ là ký ức sống động
đu bám và ám chỉ mãi

trời oi bức,chỉ vậy thôi...đơn giản vậy và dường như chỉ vậy cũng đủ tạo nên một thế lực gì đó đầy sức nặng liên tục cười nhạo vào sự chống đỡ ơi hời của hắn.
Bụng đã no,qua loa vài chuyện sinh hoạt theo cái nề nếp vô lối thân quen của riêng hắn,cơn buồn ngủ lại ập đến,tự nhiên và cưỡng đoạt.

Thật vậy,bằng cách này hay cách khác những ao ước mơ hồ của hắn đã trở nên hiện thực,hiện thực một cách mập mờ trên cái nền móng mộng tuởng.Nhiều lần hắn ướt...à không hắn ước..mà thực tế thì lúc ấy hắn cũng khá ướt nhẹp..ước gì nhỉ...tỉnh dậy và bâng quơ thấy mình đang trong một hoang mạc tượng hình,không một âm thanh.Những lúc như vậy,tuyệt nhiên hắn chả nghĩ ngợi gì về cái sự tàn khốc của sa mạc.Sa mạc của riêng hắn chỉ có sự hoang vu mát lành và mang nhiều ý niệm cứu rỗi...cứu rỗi cái thực tại bạc nhược thực sự hiện hữu đang hoành hành từng cơn đều đặn trong hắn..


...liệu có khi nào một sự kiện mộng ảo lại giải quyết được một vấn đề rõ rành trong hiện thực sống còn..có lẽ có..đó là những giấc mơ...những thước phim màu,câm,chắp nối liên tục,con người ta trong đó giao tiếp bằng cái thứ ngôn ngữ tự hiểu ,gần như khẩu hình nhưng chẳng cần liếc ngó mồm đối phương và bị lừa mị là đang nghe nói chuyện..như một chuỗi sự kiện đẹp mà khăc khoải..cứ như do một kẻ cố ý làm bản thân điên và cố ý xâm phạm phạm trù đạo diễn phim trong vô thức,có lẽ là dòng phim độc lập gì đấy...

có một điều chắc chắn là chẳng có chuyện gì chắn chắn và kết nối liền mạch với nhau..tất cả đều phải được liên kết và lần mò tìm ra mạch nghĩa lý,như một con sông chẳng to tát gì nhưng bởi đứng gần quá thành ra mãi chẳng biết nó trôi lên hay trôi xuống ....trôi về đâu... và vẫn câm lặng như thế..khô cằn cỗi
.....
hàng loạt dấu chấm hờ,bay vòng vòng,cuộn tròn và có xu hướng dày đặc thêm .Những dấu chấm màu nhạt,nâu như đám bụi mù mịt đang rủ nhau thúc giục tứ phía ,tạo nên một cơn bão bụi trên cái nền ác mộng,trong không gian dường như tích đầy điện...
không một chốn dung thân,cảm giác ngộp thở co ép,vây lấy hắn,sân hận từng chút một đường sống của hắn,chiếm đoạt toàn bộ không khí thở và cũng chẳng khác gì đang chiếm đoạt lồng lộn lấy chính nó,những cơn bão bụi,không một lý do,không một logic...cảm giác cực bạo xâm hại hình như đang giữ guồng cho chúng..
đối mặt với cái chết mộng tưởng,tuyệt nhiên hắn chả bao giờ biết hắn đang mơ ngày,người rã rới ướt đẫm mồ hôi,mắt nhắm miệng thì ú ớ,trông như một tên nằm dạ đầy oan uổng và tự nhiên bộc phát cơn động kinh dối trá..đối trá đạt đến nỗi không còn một ai thèm chứng kiến cái cảnh cuồng ấy để đá hậm hực vào đầu hắn một phát nhăm tìm lại cái con người chưa bao giờ tỉnh táo kia...

tỉnh dậy chỉ để đi đổ cái gạt tàn thuốc đang rất vơi kia..... 

lạt miệng 

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

...praise....or be a Ladies' man


mấy nay dạo tua lại album Death of a Ladies' Man - Leonard Cohen sẵn trưng Góc nhìn này của anh Đoàn Công Lê Huy - bài viết đăng trên mục trò chuyện đầu tuần của báo H2T 

Năm 1859, một phụ nữ bỗng ngã lăn ra chết hai ngày sau đêm khiêu vũ. Trong đêm này bà ta được ca tụng là người có tấm lưng ong đẹp nhất. Mổ khám nghiệm tử thi mới hay bà ta bị dập 3 chiếc xương sườn, xương đâm vào lá gan gây ra tử vong. Thủ phạm là chiếc corset thắt quá chặt. Một tư liệu phương Tây đã dẫn nguồn tin đang tin cậy.

Thì ai còn lạ gì chuyện ấy, khi cô nàng Scarlet trong Cuốn theo chiều gió phải nghiến răng kìm tiếng rên đau đớn để cho bà vú mạnh tay siết chặt eo chiếc váy khi nàng chuẩn bị đi dự dạ hội khiêu vũ ở trang trại Mười Hai Cây Sồi. Khổ chưa, cái giá phải trả thật là khốn khổ để được cánh đàn ông khen đẹp!

Khi người Trung Quốc khen phụ nữ có gót sen nhỏ nhắn cũng là khi người phụ nữ xứ họ phải chịu cực hình trong tục bó chân tàn bạo, mỗi đôi chân là một sự tàn phế man dại.

Khi người Nhật khen phụ nữ xinh đẹp trong chiếc áo Kimono cũng là khi người phụ nữ Nhật phải chịu làm hình nộm cứng đờ, đau nhức cáo khớp xương gần như mạn tính.

Khi người đàn ông khen chiếc áo dài Việt cũng là khi rất có thể họ đang hả hê thưởng thức 2 miếng phó mát ở 2 bên eo bạn, là khi họ đắc thắng ngâm thơ: "Áo em trắng quá nhìn thâu da", hay: "Trời Sài Gòn anh đi mà chợt "thấy".../ Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông. Thấy hết, và kệ cái nóng 35 độ trong bó cứng của xứ Huế hay cái lạnh 10 độ trong phong phanh của trời Hà Nội.

Khi giới chính trị đàn ông khen người phụ nữ "tòng phu" thì cũng là khi họ vì họ, vì muốn giữ giọt máu, nguồn gien của chính họ trong một xã hội cha truyền con nối.

Khi người đàn ông khen người phụ nữ "tiết hạnh", chồng chết mà vẫn "tòng tử" thì cũng là khi họ muốn giữ mảnh ruộng của dòng tộc họ không về tay kẻ khác, mặc cho thân phận người phụ nữ có thể úa tàn.

Khi họ muốn người phụ nữ phải hội đủ công dung ngôn hạnh, cũng rất có thể là khi họ bày tỏ lòng tham không đáy, muốn có cả bốn phương trời trong bàn tay mình, muốn có cả 4 mùa trong một ngày, muốn có cả 4 cung bậc chỉ trong một nốt nhạc, mặc cho người phụ nữ phải loay hoay xoay xở hàng thiên niên kỷ trong một cổ bốn tròng.

Thế đấy bạn ạ, trong những lời khen đôi khi có chứa vài sự thật cay đắng.

Cũng như khi người đàn ông khen người phụ nữ thắt đáy lưng ong là khi họ mong muốn một người khéo chiều chồng và khéo nuôi con. Đúng thế, chắc chắn chỉ có những người làm nhiều và ăn ít, thức khuya dậy sớm thì mới thắt đáy lưng ong trong cái xã hội không có aerobic cũng như thể dục thẩm mỹ, chạy bộ, lắc vòng...

Nên chi, bạn ạ, bạn phải coi chừng những lời khen.

Đôi khi họ khen mình là nữ tính để họ dễ bề thôn tính cả không gian và âm thanh, khi bạn thu mình lại và ăn nói nhỏ nhẹ trước họ. Khen bạn dịu dàng là để bạn không bộc lộ trí thông minh hơn họ: Không cãi lại họ và họ dễ dàng áp đặt.

Họ khen bạn là phái đẹp để bạn đừng làm hơn những gì của một bông hoa.

Họ khen bạn là hoa để họ làm ong làm bướm, đậu rồi lại bay. Họ khen bạn là hoa để bạn làm vai trò trang trí, để bạn không ở địa vị cao, không nhận nhiều lương của họ. Và đôi khi, cao hứng lên, họ còn trịch thượng phán xét bạn là hữu sắc vô hương nếu bạn lỡ không hơn một vật trang trí.

Họ khen vợ họ là bà nội tướng giỏi để họ yên tâm một mình tung hòanh nơi biên ngọai với tri thức, sự nghiệp, khoa bảng, quan trường, nhà trò con hát...

Thế đấy! Đừng sung sướng với những lời khen để biến mình thành người khác. Mỗi bạn gái đã là một kho tàng của chính mình. Mỗi người chỉ cần là một nốt nhạc cũng đủ làm cho giai điệu cuộc sống rực rỡ âm thanh. Có những lời khen chứa đựng một phần xấu xí. Hỡi một nửa nhân lọai, hãy cảnh giác với lời khen!

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

surrender - Gary Moore


đầu hàng,chịu thua

buông xuôi,quỵ lụy...

nhìn anh và nhìn em xem

..gửi gắm nhau bao điều

...

không còn gặp

vết sẹo thời gian 

như con dao rọc giấy

khoét thành tiếng thổn trầm trong tim

...

thôi rồi,bỏ cuộc rồi

tình yêu mỏng manh

...

anh

đang mong chờ

lúc được bên em

cả thế giới ngoài kia

có thể

đợi chờ được nữa sao

nghĩa lý gì?

...

điều gì hơn em

cửa thiên đàng rộng mở

chỉ khi ngấm em trong anh

ngắm em trong anh

...

trôi tuột

đau đớn

như trò chơi 

ở công viên khô nước

trôi tuột

hố sâu ma sát con tim

...

đầu hàng chưa,bỏ cuộc chưa

surrender,surrender

to our love so tender

--

hôm nay nghe 1 bản blue guitar nồng nàn mộng mị của Gary Moore

những bản ballad của ông luôn dài,dài vì ông luôn feel với cây electric guitar,feel vô bờ vô bến

và đậu ngay vào cái............link dưới đây:

Click to download

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

jazzy alone

hôm nay anh đọc topic spam trang 6..anh thấy ngày 19..đó là ngày anh sinh ra...
ko biết có yêu thuơng ko nhưng anh chưa hề nghĩ là mình ghét ngày đó
...chiều lại mưa
anh vào quán cafe 1 mình,anh ko nhớ mình đã kêu đồ uống chưa nữa..
lúc anh về lại với mình đã thấy côc sữa trên bàn..có lẽ chủ quán muốn gửi gắm điều gì đó
..và...khi xoaay xoay chiếc cốc trong tay..anh nhớ ra là em ghét sữa...em bảo nó tởm..
hình như biết ý,chủ quán JS ko đến bắt chuyện anh như mọi lần..anh ấy cố hoạc có thể ko cố..lu bu làm gì đó với cái bàn,cái ghế,những chiếc cốc,cái khăn,dưa leo.bể cá,cá ăn bim bim,cá bơi ngửa.....
anh thở dài..bâng quơ nhìn rảo,,,ko 1 ai cả..anh đếm,,,chỉ 1 người ư...
anh quên đếm mình ...anh nghĩ đến con số..
và anh chợt nhìn tờ lịch..ngày 21..lâu rồi ;,,;lâu lắm rồi,,đó là ngày em đi thì phải..
cả cửa tiệm này ko lẽ đều nhớ đên em sao,,,ko ai thèm bóc lich cả.
ah ừ,,ngoài chủ quán ra còn có cái nào có tay để bóc lịch chứ...

ngày 19,ngày 21,sữa,bóng đêm này,chiều mưa,mùi ẩm ướt.điệu blue buồn....
em để bao nhiêu để hình dung thì bấy nhiêu đang hiện diện
...nhạc đang vang lên đâu đó,,anh thậm chí quên mất vị trí các thùng loa..anh cũng hay ghé quán mà ...
tâm trí anh đang đầy em,.ko còn chỗ trống,nó đầy căng,nó ko phải là no,nhưng nó lại chẳng đói
đói bất kì cái cảm xúc nào khác...
cho nên anh dường như ko nghe đc gì,,bài hát đang phát hay anh chủ tiệm đang hát..anh cũng ko thể phân biệt...
khung cảnh này dường như biến thành 1 thể lực gì đấy làm anh đau đớn,,,
anh đứng dậy,chưa bao giờ nhất quyết đến thế..bước ra khỏi quán...
...gió mạnh,,dòng người xô đẩy..1 nỗi buồn phố thị,,,
1 tờ báo bỗng nhiên bay dạt vào tay ,,anh gỡ ra,chưa hẳn đã ý thức được cái âm thanh đánh phực khi nó va vào người,cầm ngược,,và vờ như đọc vài dòng,,rồi bỏ vào sọt rác
anh hít sâu,,,thật tỉnh táo.. chợt nhớ mình quên chào và trả tiền cafe nữa...anh thấy hơi ngại
nhưng...nghĩ lại mình uống sữa mà...thể là anh hét to " chả sao cả!!!"....
rồi em sẽ về thôi...1 tuần rồi mà....



Round About Midnight

1 bản để nghe đêm
Mondsheinsonate/Round About Midnight (L. v. Beethoven/Thelonius Monk)

link lấy nhạc 

Ray Brown (Double Bass)

Laurindo Almeida (Guitar)


Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010

Nonstophit



… đất .. bạc.. kia - khô - khét nắng, 


……hạt
………………….mầm…
………bỗng
…………………theo
…………………………………………………gió… rơi vào, 

Ngày… ngày… ngày… vươn thành… cây Non cao,

Lúc… xạc... xào… khi xung quanh chúng bạn,

……………....nảy
đâu cây nào lên từ dạng… cay và đắng … của đất trắng màu
nhiều sinh chất
cây khác lớn rất mau… lá xum xuê
đón chim về làm tổ



Đất lỗ thô vì rễ Non xuyên đau
Co lòng lại… bởi không nhiều dưỡng lượng.
Rễ Non … vùi … vọc …cho cành Non mê tưởng..
..nảy chồi hận đâm rách luật mây xanh

Và thế… Non vươn… cố cao mình
Xòe xung quanh …um tùm … lá giận
Nhưng mây… vẫn lững lờ vô tận

Biến giông bão thảng hoặc ghé qua

Ô lạ chưa… trong cõi rừng già - nơi đất tốt …lại có nhiều cây đổ
Toàn cây tham…tham tham… những mộng
Cố ghì rộng… ôm lấy đất thật nhiều
Mà cũng bởi - đất ngốc nghĩ thương yêu..
..là bầy mật lan tràn trên mặt…

Kìa cây không - còn - Non… trên lớp cằn - khô - chặt
Lại vững vàng - bởi rễ đã từ lâu..
..xuyên đất trắng… tìm tới mạch ngọt sầu
Chung quanh gốc.. lá uất xưa vàng úa



Dầu đất bạc… xuân chẳng chuyển theo mùa
Thì cây kia cứ nở hoa… bất hối

Hương nồng nàn …phảng phất hận Non xưa


TikTakClock ( đồng hồ chảy nhão - Salvador Dali)

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

...smiles get in your eyes....




.......sớm nay trời mưa to đột ngột,giấc ngủ vì thế mà mướt mát quá.Sáng sớm đã dậy tôi,bữa sáng đã ăn tôi, vừa ăn vừa ngắm bọn trẻ con nô đùa.Cuộc sống cứ tiếp diễn và bọn trẻ vẫn cứ nô đùa,rồi cuộc sống sẽ nô đùa bọn trẻ,chúng nó sẽ lớn lên..nô đùa và nô đùa…hầu như ngày nào tôi cũng ngắm nhìn lũ trẻ này.Cả một bức tranh sinh động,mỗi đứa là mỗi hoàn cảnh,hào quang mà mỗi đứa phát ra cũng thật khác nhau.Mặc kệ đủ thứ ánh sang mà người ta đã tiêm vào chúng,, đôi mắt ngây thơ vẫn đó. Có một số người sống chỉ để chờ đợi,có nguời biết họ đợi cái gì,có nguời không.Bọn trẻ này,bọn trẻ nọ,bọn trẻ kia..rất thánh thiện để không thể biết rằng cái gì đang đợi chúng,thẩm thấu vào,mục rửa vào,hắt ra ánh sáng yếu ớt,,và có thể may mắn là ánh sáng bản ngã hiếm hoi.Nhiều khi để biết về một điều ta phải có khoảng cách thật xa với điều đó.Cũng giống như sự trung thành bao giờ cũng là với nguời khác,với ai đó khác,không phải với chính bản thân ta.Chúng ta đuổi bắt theo những thứ khác,không hướng về trung tâm của riêng mình.Chúng ta bao giờ cũng đi đâu đó,tránh người ở bên trong…

hôm nay tôi quýêt định không đi đâu hết… không đi giết thời gian nữa..không làm sát thủ thời khắc nữa.Tôi ở nhà ,một mình,và thời gian đang giết tôi,từng chút một,không còn đau đớn nữa…nó đã trở thành cái gì đó,giống như là sự tận hưỏng,một khoái cảm què quặt về việc bị xâm nhập …dù sao thì một chút âm nhạc vẫn còn lại “It's heaven when you find romance on your menu. What a difference a day made.. And the difference is you…” …. điệu nhạc Jazz` này …dường như nó muốn nhắc nhở điều gì đó mà tôi đã thôi không còn hy vọng...

Ngày hôm nay tôi sẽ mệt mỏi,chiều hôm nay tôi sẽ đi vào vòng tròn, đêm hôm nay tôi sẽ đọc sách,tôi sẽ nhớ đến vài người,tim tôi sẽ thắt lại vài lần….Chẳng sao cả,rồi trong bóng đêm tôi sẽ lại đưa hai tay lên ôm cả khuôn mặt mắt nhắm..và hình ảnh khúc sông hoang vắng ,tĩnh lặng,phản chiếu,hứng trọn những giọt mưa…không một âm thanh…lại hiện về rõ rãng và chân thực. Đâu là nơi tôi muốn đi,nhưng đó là nơi tôi muốn đến…

Sài những ngày trước mùa thực tập 2009

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

...mắt mèo mun mưa....




tạch ..tạch.. tạch (tiếng gõ phím,tiếp tục tạch ! )
xaaaa.t xoạt ( tiếng người kéo cửa toalet nhựa,cửa màu vàng)
tiếng nước,tiếng ướt,tiếng nướt...
tiếng của sự tĩnh lặng,những tiếng u u u
khi không có tiếng của you you you lại có tiếng u u u....
tâm trí nhiều khi cần sự quật khởi quyết liệt...
tiếng nghẹn nấc xoáy bõm bõm bóp nghẹt và huy động tối đa ý nghĩa của sự thổn thức....
sống được là nhờ khoảng giữa của những tiếng
sống cũng tạm bợ...bởi những giấc mơ mù mị,liên tục,ám ảnh,chảy nhão...
(tiếng thở dài..)




-----------

...Sài Gòn bắt đầu mùa mưa,mưa rả rích từ chiều đến tối, vào thời điểm này năm ngoái đang làm gì nhỉ,ko tài nào nhớ nổi,có khi nào lúc đó đang ướt nhẹp và trú mưa bên hiên nhà nào đó ko,cảm giác tê lạnh nhè nhẹ lan toả khắp cơ thể,,,những dòng suy tư cứ rớt hoài xuống đất Mẹ,tan vỡ và hồi sinh trong đó những mê cung khác,mê cung của tâm tưởng, dòng người qua lại hối hả,thành phố rậm rịch trở mình,nghe thấy trong tâm khảm những tiếng thở dài xa lắc, ánh đèn màu của quán bar bên cạnh mờ mờ ảo ảo,nhạc jazz lắc lư nhảy mùa nhè nhẹ ,những cô đầm sành điệu mắt lơi môi gợi,sâu trong đáy mắt là những gì…….

Ánh đèn leo lét,nhạt nhoà của hàng hủ tiếu gõ gợi lên ký ức về những chuyến tàu lửa dài dằng dặc,cũng có những ngôi nhà điều hiu với ánh đèn nhàn nhạt,những ngôi nhà ở đó sao cách nhau xa vậy chứ,lúc đêm về buồn thì tính sao…” có ai đi tàu lửa mới thấy đất nước mình sao mà dài quá”…,dài như những nỗi nhớ ko tên,không nguôi, những nỗi buồn ko thuốc chữa nhưng trưòng sinh bất tử, đeo đẳng hoài một kiếp người. Cây cột điện đó cô đơn quá, ánh đèn vàng phản chiếu chiều nghiêng của niềm cứu rỗi,gột rửa và tưới mát những tâm hồn.Lạnh thật! cái lạnh đã thẩm thấu vào trong da thịt lúc nào ko hay,bao nhiêu ký ức hiện ra trước mắt tựa hồ như có thể đưa bàn tay ra và hứng đỡ lấy từng mảng một…….

Trời có lẽ nên dứt mưa được rồi,,,bước chân xuống mặt đường loang loáng ánh đèn phố thị,,,bất giác thấy hạnh phúc với những niềm cô đơn riêng biệt của chính mình,biết làm sao khi đã lỡ gắn nỗi buồn vào trong bụng dạ,sẽ có ngày đau dạ dày mà chết….tạm gọi là Trường Tương Tư..!

Trở về với thực tại,,,,bóng đêm đồng loã với tội ác nhưng tôi thực sự thích nó,nó là nơi trú ngụ,là người bạn thân thiết mà chỉ cần nhắm mắt lại là có thể gặp ngay,có lẽ tâm hồn tôi đã đen bóng như lớp lông của con mèo đen đó…mao..mao..mao…nói động tới là bỏ đi liền..hay thật, nhưng ánh mắt nó thật sáng,soi thẳng vào tâm can,mải miết tru tréo và đi hoang trên những mái nhà ẩm ướt.

Bạn ah, đừng bật đèn sáng lên,có lẽ tôi sợ thấy sự tuyệt vọng của mình sẽ trở nên lộ liễu…Thanks,good night…….

Sài Gòn mùa mưa năm 2007

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

long .hair. style. guy


chà
tôi nhớ mái tóc dài bồng bềnh 1 thời của mình
tôi nhớ tôi đã cố trong cái hồ kèm hởi như thế nào để tạo cho mình một phong cách lãng từ bất cần và tràn đầy cái gọi là ..mắt tinh môi tế
Nửa giờ trước,trong Đời đá vàng,ngồi xuyên qua và đối diện cái bàn trước mắt tôi là 1 cô gái..
thật ra cô ấy đi với 3 người bạn nữa nhưng tôi thì chỉ để ý đến cái hồng tâm
cô đánh bài,chặt ụt chém hẻo ì xèo gì đó
lao vào cái chuyên môn mà tôi dở tệ
tôi cứ say xưa ngắm cái cảnh đó..bất giác lại thấy cô kéo nhẹ như không từng hơi hướm cái điếu thuốc Jet..
lẽ dĩ nhiên,cô ấy phát giác ra ánh nhìn của tôi...
trong chưa đầy 40 giây ngưng đọng đó,tôi tin là chúng tôi đã làm tình làm tội trong tâm trí lâng lâng của nhau
gương mặt cô ây,nhưng đường nét rõ ràng,tài tử..và xứng đáng được sắp xếp trên gương mặt 1 gã trai hơn cả..
dẫu sao,.,cô ấy thực sự đáng yêu và ngang tàng
có lẽ ánh nhìn sắc,trầm,đục..đầy nội tâm và tà đạo của tôi đã làm cô ấy cảm thấy như thế giới an toàn của mình nãy giờ có chút thu cụm lại và gượng gạo,gò bó,,cái gì đó thừa thãi..rơi vãi trong không khí...và tôi thu lượm hết những cái đó,
vì...những thứ đó là của tôi,do tôi tạo ra cho cô ấy
---
và tôi đã nghĩ ngợi.mường tượng cô ấy sẽ đẹp như thế nào nếu kết hợp với mái tóc của tôi ngày trước
cô ấy sẽ thực sự đẹp trai

mọi thứ thật giả tạm
vật chất và vẻ ngoài luôn ko còn
ko ở yên..mất đi và thay đổi
hay phải chăng nó ko thay đổi
nó đơn giản là ko có..là hư ảo
cái gốc của nó hụt hẫng bám rễ yếu ớt vào năng lực tinh thần
tôi đã từng chú trọng đến bề ngoài rất nhiều để hiểu rằng cái đẹp bên trong nó mạnh ,vững và đẹp biết bao

để rồi sao
vẫn chẳng có gì thay đổi
tôi cứ lại xoáy sâu vào mọi điều để tìm ra vẻ đẹp
tôi ko có máy chụp ảnh
nhưng tâm hồn tôi có khả năng phát giác và thâu lượm những khoảnh khắc màu nhiệm đó
tất cả là những tư liệu thêu dệt...những kỉ niệm ko âm thanh
nuôi sống tôi những ngày trơ trọi
cô cô độc độc...
1 chút ko hài lòng là hoàn hảo