Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

www.rotten.com


 ..hồi năm hai tôi đã lững thửng nghĩ rằng ánh đèn vàng phản chiếu chiều nghiêng của niềm cưú rỗi,Khắc khoải ngắm mưa ư,nghe ko ổn chút nào,tuổi tác chưa có sức ì để tôi có thế dùng từ đó.Cứ để cho nó không ổn đi vì tôi đâu có ý định viết văn.Câu vừa rồi cũng ko ổn,tôi cảm quan thấy nó cứ hợm hĩnh làm sao ấy,hợm hĩnh!Ko,tôi ko phải kẻ hợm hĩnh mặc dù thường xuyên có những ý tưởng hợm hĩnh..Vậy,chuyện gì thế,một cơn loạn nội thần kinh ư,hoàn toàn trắc trở,thần kinh nào mà ko bên trong,ko nội,Biết làm thế nào đây,đại loại như 1 kiểu độc thoại trá hình trong ngôn từ ư?..tạm nghĩ như thế trong hai giây,chính xác hơn tôi thuộc kiểu nghĩ tới gì nói nấy,những mẩu vụn ko ngọt,ko liên quan,ko hấp dẫn đuợc jerry và thường xuyên là kiểu nghĩ gì ko nói nấy...

Phải,tôi là một kẻ giả tạo đại tài,lớp lang khuôn mặt tôi có thể rõ ràng sáng ko bừng khi bạn chịu khó lật qua hàng tá trang sách...kiểu như sách giả..nhem nhuốc,mực in ko đều,tờ mỏng tờ dày,vàng vọt như đi ngoài sau khi uống thuốc tây ...

Mấy ai có đủ chữ nhẫn cho câu chuyện tầm phào này chứ..chắc là có,vì...đơn giản...nó ko phải là một câu chuyện...nó là gì nhỉ...
...m..o...n.o..l..o..u..g..e 

những buổi trưa hè tuổi thơ,những năm 90
thức dậy,chùi bọt mép và nhìn ra đường phố là 1 màu nhức nhối chói chang
ồ,nhớ về cái cảm giác dường như bản thân không có gì bên trong vậy
thế giới của hắn,là hắn là thế giới quan sinh động ngoài kia
trực quan sinh động sau bao nhiêu năm tháng sẽ là ký ức sống động
đu bám và ám chỉ mãi

trời oi bức,chỉ vậy thôi...đơn giản vậy và dường như chỉ vậy cũng đủ tạo nên một thế lực gì đó đầy sức nặng liên tục cười nhạo vào sự chống đỡ ơi hời của hắn.
Bụng đã no,qua loa vài chuyện sinh hoạt theo cái nề nếp vô lối thân quen của riêng hắn,cơn buồn ngủ lại ập đến,tự nhiên và cưỡng đoạt.

Thật vậy,bằng cách này hay cách khác những ao ước mơ hồ của hắn đã trở nên hiện thực,hiện thực một cách mập mờ trên cái nền móng mộng tuởng.Nhiều lần hắn ướt...à không hắn ước..mà thực tế thì lúc ấy hắn cũng khá ướt nhẹp..ước gì nhỉ...tỉnh dậy và bâng quơ thấy mình đang trong một hoang mạc tượng hình,không một âm thanh.Những lúc như vậy,tuyệt nhiên hắn chả nghĩ ngợi gì về cái sự tàn khốc của sa mạc.Sa mạc của riêng hắn chỉ có sự hoang vu mát lành và mang nhiều ý niệm cứu rỗi...cứu rỗi cái thực tại bạc nhược thực sự hiện hữu đang hoành hành từng cơn đều đặn trong hắn..


...liệu có khi nào một sự kiện mộng ảo lại giải quyết được một vấn đề rõ rành trong hiện thực sống còn..có lẽ có..đó là những giấc mơ...những thước phim màu,câm,chắp nối liên tục,con người ta trong đó giao tiếp bằng cái thứ ngôn ngữ tự hiểu ,gần như khẩu hình nhưng chẳng cần liếc ngó mồm đối phương và bị lừa mị là đang nghe nói chuyện..như một chuỗi sự kiện đẹp mà khăc khoải..cứ như do một kẻ cố ý làm bản thân điên và cố ý xâm phạm phạm trù đạo diễn phim trong vô thức,có lẽ là dòng phim độc lập gì đấy...

có một điều chắc chắn là chẳng có chuyện gì chắn chắn và kết nối liền mạch với nhau..tất cả đều phải được liên kết và lần mò tìm ra mạch nghĩa lý,như một con sông chẳng to tát gì nhưng bởi đứng gần quá thành ra mãi chẳng biết nó trôi lên hay trôi xuống ....trôi về đâu... và vẫn câm lặng như thế..khô cằn cỗi
.....
hàng loạt dấu chấm hờ,bay vòng vòng,cuộn tròn và có xu hướng dày đặc thêm .Những dấu chấm màu nhạt,nâu như đám bụi mù mịt đang rủ nhau thúc giục tứ phía ,tạo nên một cơn bão bụi trên cái nền ác mộng,trong không gian dường như tích đầy điện...
không một chốn dung thân,cảm giác ngộp thở co ép,vây lấy hắn,sân hận từng chút một đường sống của hắn,chiếm đoạt toàn bộ không khí thở và cũng chẳng khác gì đang chiếm đoạt lồng lộn lấy chính nó,những cơn bão bụi,không một lý do,không một logic...cảm giác cực bạo xâm hại hình như đang giữ guồng cho chúng..
đối mặt với cái chết mộng tưởng,tuyệt nhiên hắn chả bao giờ biết hắn đang mơ ngày,người rã rới ướt đẫm mồ hôi,mắt nhắm miệng thì ú ớ,trông như một tên nằm dạ đầy oan uổng và tự nhiên bộc phát cơn động kinh dối trá..đối trá đạt đến nỗi không còn một ai thèm chứng kiến cái cảnh cuồng ấy để đá hậm hực vào đầu hắn một phát nhăm tìm lại cái con người chưa bao giờ tỉnh táo kia...

tỉnh dậy chỉ để đi đổ cái gạt tàn thuốc đang rất vơi kia..... 

lạt miệng 

3 nhận xét:

Mía nói...

à à, hắn " ướt" ;))

mooncakesg nói...

Viết cứ như người mộng du quá à.
Mà có vẻ như là, khi người ta trẻ, người ta mộng mơ, ý quên mộng du hơi nhiều, càng già người ta mới càng thực tế phũ phàng, nhỉ

mooncakesg nói...

Ơ, bài nhạc mới hay quá, tiếng ghita bập bùng bập bùng nghe tươi mới làm sao