Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Những chiếc lá màu xanh

Hồi nhỏ mình với đám trẻ trong xóm nước mũi tùm lum rất thích cầm mỗi đứa một cây gỗ dài để đi tàn phá cây cối, miệng la lối giọng điệu hiệp sĩ, và cứ thế ở cảnh giới rất cao gặp cây nào chặt đứt cây đó (dĩ nhiên đọt cây non thích nhứt, cây mì, cây đu đủ chằng hạn)…Ồ nhớ lại trông như đao khách vậy, đao lúc nào cũng phải sát mình. Lúc đó mình đã đọc được cái này đâu, đã biết bản thân có thiên hướng huyền học đâu, hừm….

Cái giọng văn trong sáng này mãi mãi mình chẳng có được. Thôi thì đọc cho đỡ nhớ thiên nhiên, một khoảng thời mà mình có được…
các Mẹ nhớ đọc cho con trai nghe trước khi ngủ nha.

---

Vào hè, lũ Bụi thường trốn khỏi mặt đất, vui mừng được theo Gió đi chơi xa, bỏ mặc đám cỏ Tranh buồn bã, đứng im lìm trong nắng. Màu nắng chiếu trộn vào màu cỏ Tranh thành một sắc vàng đặc biệt trải dài trên một vùng rừng rất rộng lớn.

Lúc bấy giờ có một số loài cây to con hơn cỏ tranh, bỗng cảm thấy sợ nắng, vội vã cho rụng bớt lá để bảo tồn mạng sống của mình. Vì vậy khu rừng vắng bớt màu xanh.

Nhưng kia kìa, mùa mưa đã tới rồi ! Những đám mây trên trời tuôn nước xuống, tắm gội sạch sẽ những chiếc lá xanh đầy bụi. Bao chiếc lá màu lục non mới ra đời, rụt rè nép mình bên những chiếc lá xanh cũ đậm màu, tạo nên một vùng đầy sức sống.

Thật vậy, màu xanh không những tượng trưng cho sức vươn lên mà còn là biểu tượng của sự sống nữa. Nếu thiên nhiên thâu hết các chiếc lá xanh thì trên Trái Đất sẽ không còn lương thực, các loài động vật sẽ tàn tạ dần và con người rồi cũng cùng chung một số phận.

Vậy thì mọi chiếc lá xanh đều cần được bảo vệ: từ rừng thiên nhiên, rừng trống cho đến thửa ruộng, đám lá, bụi cỏ, hàng lau… tất cả đều hữu ích cho Con Người…

(trích Biển, cái nôi của sự sống - Lý Thái Thuận )

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

warning! crazy guy - not for relax


Cơn đói chưa đến mức cồn cào nhưng đã đến mức chi phối, cứ nghĩ về nó, duy tâm duy vật duy thú duy tính về nó, duy nhất nó…lại bồn chồn, hơi một chút chờ đợi vô vọng, hơi một chút ảo tưởng biến hình cơm hộp, hừm! miếng thịt dục vọng nào đâu alo alo alố đà….quờ quạng, nhấn 901, nhấn 900 nghe cái ngợm rô bô rò rỉ số máy di động là….nhăn nhó mặt mày, lẹt xẹt lê dép nhấn nút uống nước lạnh tọt lạt như tạt lon trôi ủm vào dạ dày, hờ..hừm..hừm, xem xung quanh có gì nào, ah,,hừm,,hờ,,ờ mè xửng, mứt me cay lăn đường..hờ..làm hơn chục cục rồi, gần hết mè sửng rồi….cứu, alo, somebody help
máu me lần quần lùm xùm dồn hết trước trán, lan lên đỉnh đầu, hì hà, ngột ngạt..ưm…không hẳn không hẳn, không cảm nhận nào lên đỉnh cả, còn chịu được, lở dở lương ương, mô phật, mẹ kiếp nó…làm điếu thuốc xem sao….à à..hừ,…phù hơ ơ….mệt quá

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

những câu


Vòng ôm tin cậy bền vững của em nhắc anh về sự phấn đấu
Đôi khi nghĩ xa quá anh biết em cần chỉ là bờ vai vững
Anh nói ước có những chỗ gọi là “gì cũng được”
để đêm cứ mặc sức tha thẩn đôi ta đi về
Gió man mát và anh mừng không còn những sườn sượt thở dài
nhận ra mới nhớ thấy 
.......
Hắt vào đêm hai ba bốn nỗi lòng chung mâm chung chạn
những cái cười trừ lạng quạng vô tâm tính nhạt nhòa
những thói quen, những duy trì, những nề nếp xưa cũ
như bát canh đã nguội lạnh từ lâu
nhưng cứ suy nghĩ hoài về những khái niệm tôm cua nóng nẩy
Gia đình? Hay gia đình? Những giả định đã có hồi chung cuộc
Hết rồi! hết rồi! hết rồi!
.......
Vui như sáng tinh mơ bước ra đường se lạnh
những gương mặt buổi sớm đầu mùa
những niềm vui nhoẻn len thấu lẫn quẩn trong tim
ngày bắt đầu em biết đêm kết thúc à
Gửi gắm những gì anh có
nào mắt tinh nào môi tế
nào điềm ngôn nào mật ngữ
Nào nào nào
những gia vị ngọt ngào cho hành trình bền vững…ở tim tin…

thơ 5 giây