Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011


Anh cựa mình, giấc ngủ giật ngang tưng, cơn mơ chưa kịp định hình để lại một nỗi tiếc nuối tức thì, anh coi đồng hồ, đã sắp 7 giờ tối đến nơi. Ngả đầu vào cái gối mụ mị quen thuộc anh tranh thủ tận hưởng cái cảm giác chây ì ru dụ… Đó luôn luôn là cảm giác sung sướng rất mê muội mỗi khi có việc gì đó phải làm mà giờ còn níu kéo giấc ngủ, anh cảm nghĩ.
Dù sao cũng phải lên đồ và đi ăn tiệc thôi, anh muốn đi, muốn ra đường hòa vào dòng đời xô bồ ngoài kia, những con người đa phần vô mục đích nhưng luôn có nơi đi và chốn về…
Tiệc nói riêng là là, rải cái riếng riềng riêng ra từng tứng từng…..
Dúm chung là một cái tiệc khai trương, mà nói cho cùng cũng là một bữa đi ăn uống như bao lần khác. Cái làng nướng Nam Bộ này nấu đồ ăn khá ngon, đó là ấn tượng của anh về nơi đó.
….
Đó là cơn mơ ngủ độ 20 phút  rất tranh thủ sau giờ làm và trước giờ nhập tiệc. Anh cảm thấy khá hài lòng với giấc ngủ này, những đợt sóng âm ỉ yêu thương, sân hận đã tạm dạt vào đâu đó. Anh rất chắc chắn rằng chẳng thể nào quên nhưng dù sao anh cũng phải dùng bất cứ cách thay thế nào đó. Anh cả quyết phải làm như vậy bởi trước đó anh đã đánh giá nhầm mức độ chấp nhận thương đau của chính mình.

Anh nghĩ phương cách tức thời để bớt đau đớn đó là chuyển, ừ, chuyển chứ không thể nào là chuyển hẳn, chuyển từ thương sang hận. Cũng như nếu đứng trước cột đèn thì mãi chỉ sáng choang, hay là giật ngược lại ra đằng sau cột đèn đứng đi, phải chăng tối thui sẽ bao trùm. Cứ nhìn về một ngã hướng thương yêu, anh đau lòng lắm, hay là anh hận đi, cái nào nhô ra thì cái kia thụt vào, dù có giả tạo thể nào đi chăng nữa nhưng cái đánh tráo cảm xúc này cũng đáng để leo đu. Sau một tiếng sét inh trời là một cơn mưa giông và sau một cơn giông gió là một bầu trời thanh tu chăng hay...những gì con lại chỉ là một khoảng trời trơ quơ trác quác. Dù sao sự vô tâm của thiên nhiên ngây thơ cũng chẳng màng đến những ý nghĩ tục đời của một anh nhỏ bé.

Anh giữa bao nhiêu con người, giữa cái thế giới, vũ trụ, thiên hà này chỉ là một hạt sạn thẫm thức nhỏ nhoi, anh chẳng thể so được gì, thế giới vẫn sễ biến chuyển từng ngày, từng hạt bụi vẫn nhắc nhủ bay ngang qua đời anh.

Anh chỉ sở hữu một điều lớn lao, một khối thể nghĩ không thể nào định lượng. Có thể nói nó lớn, có thể nói là chẳng ra sao, sao cũng được, tóm lại nó tồn tại và nó không có đằng chuôi. Đó là nỗi buồn của anh. Anh hiến mình tham gia tạo ra nó, anh cùng nó tồn tại, để nó quăng vật, và từ trong nó anh lớn dần lên, tiến dần đến cái đời cát bụi, nhỏ bé, đông đảo, bu dính và lụi tàn…

Khuya chẳng có một vì sao, bầu trời là một mảng khối bê tông xám mờ, mặt trăng là những chấm tròn lang mộng, chẳng có cây cỏ bướm gián ỉ ê chung quanh anh thấy them được hòa thấm vào đất cỏ thiên nhiên…và giấc mơ về lại với bãn ngã tinh khôi ấy cùng với những giọt mồ hôi khó nhọc, mãi day dứt anh, chườm anh vào giấc ngủ tạm bợ nóng nảy

….

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

random songs

---
jazz fusion
Michel Colombier - El Solitario
http://www.box.net/shared/00o2yetsntod1lncqh4g
---

Nãy chở em ra bờ sông trăng sáng và gió mát người

Em buồn ngủ quá, ngáp ngáp, 2 tay tròn mụ mẫm vò mặt vò mắt, 2 má ú nu tranh tối tranh sáng a thấy thương dâng như thủy triều nhớ…dù bữa nay nước cạn gần bờ trơ đáy lòng ai…ai…a chứ ai!
A cố gắng trò chuyện với e
Nói vậy không phải vì anh không muốn nói đâu mà bởi nhìn em anh như cái ống kem đánh răng, ngoài là da thịt bên trong toàn là nỗi thương em nghẹt thở, chẳng có chỗ nào làm bệ từ đỡ ngôn lời anh hết
Sắp tới vu lan rồi, anh nhớ Mẹ nhớ em, anh quyết lòng đi Chùa cầu cho những người bên anh, cầu cho em…chưa biết cầu gì nữa. A nhớ mỗi lần a đốt nhang rồi đứng nhắm mắt cầu nguyện là lâu lắm, lần nào ngực anh cũng thổn thức…lần cuối làm vậy cũng rất lâu rồi, có lẽ là ở Thiền Viện Chơn Không, nơi có cái chuông gió thần thánh biết hat newage ấy.
Buổi tối sợ đeo kính đen người ta tưởng khùng nhưng mà trời không mưa nên anh biết khóc trong lòng thôi e à
Em đi bơi, da hơi sạm đi nhưng em tròn trịa trông khỏe khoắn mà chắc hơn. Ừ em bơi thì anh tập tạ, 4 ngày tập được 3 bữa, e nói cứng cáp rồi đó anh, chừng tháng nữa khác liền. Ừ, giờ đá banh tuần có khi 3 bữa, làm siêng tập tạ nữa, những lúc vậy thấy vui đời hơn. A cuối đầu nhìn những ngón chân em, muốn cầm săm soi lắm, tự nhiên thấy dè dặt lạ, thấy đau buồn quặng ruột gan, thấy mình yêú đuối quá đỗi, nào giờ anh chỉ để mình em thấy a vậy thôi đó…
Sợ viết nữa chịu không nổi…giờ chắc em ngủ tròn o rồi, thật ngon giấc nhé

bài cuối đêm nay:
Những đêm chờ sáng http://www.box.net/shared/kuqn4yemk5

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

và những cái chết
---
Anh đưa thưa tay phải giữ mái tóc, tay trái đỡ gương mặt nhàu muộn, thân người gầy guộc chợt gập lại đau khổ. Ánh đèn trắng vàng vọt hắt vào anh đổ thành những vệt bóng dài, gãy khúc, chết chóc và lặng thinh. A đứng xiêu đổ, hút hết bóng tối chung quanh, anh cảm như mình vừa nuốt một nỗi bất hạnh không thể nào trôi xuôi, trái tim anh thêm lần hút lại. Đó là áp suất của nỗi niềm mất mát.
“ Alo, Dương, thằng Thọ chết rồi, cho tao số của nó đặng gọi coi sao…”
Nghe giọng nói người bạn có âm cảnh vỡ vụn, anh bàng hoàng bán tín bán nghi, anh nhắn tin cho bạn số di động mà anh hay liên lạc với Thọ đôi lần.
lần mở tivi, tai anh oang oang những lời thoại bộ phim truyền hình Việt nào đó, anh cám cảnh, trí óc anh quanh co một nỗi bất an nguy trọng. A cắm dây mạng, vào FB anh đọc được những lời khóc than và có tin về việc viếng xác sáng nay. Vậy là một thằng bạn đã mất, anh làm cuộc gọi, bạn anh vỡ phổi và lìa cánh tay thành ba khúc, bàn tay không trọn vẹn năm ngón…mặt và phần còn lại tuy xây xát nhưng vẫn nguyên vẹn.
…và ai đó vẫn được nhìn lần cuối gương mặt người mình yêu thương….
Tên đầy đủ là Nguyễn Hữu Thọ, quê quán Nghệ An, năm nay 27 tuổi, trọ khu Thăng Long, Tân Bình cách khu Hoàng Hoa Thám anh ở 5 phút xe máy.
“Nó đã chết khi còn quá trẻ, chưa nguyên vẹn một mối tình nào”
---
Lớp ĐH của anh có độ tuổi trung bình khá cao, anh chơi và gọi mày tao với nhiều thằng bạn mà tuổi có đứa hơn anh đến mười.
Cùng nhậu mấy lần, cùng bênh vực nhau khi xích mích với người ngoài, hút cùng nhau đến tàn điếu thuốc, nhìn nhau ái ngại khi có đứa đập ly rượu bạn bè, cùng đi bus, cùng nói về những cô gái, cùng than vãn về học hành và tương lai…anh nhớ lại những ngày học quân sự, những tiếng chửi của bạn khi đánh bài, gương mặt đỏ dại của bạn vì đô yếu, lời thách rượu của bạn “này uống mày, thằng bàu đá”…
Anh còn nhớ bạn mình có lần mua 1 điếu Jet năm ngàn vì 2 giờ sáng chẳng bói đâu ra nên có đứa giấu thuốc đặng bán khuya kiếm tiền quỹ cà phê cà pháo…
Anh nhớ những lần gặp nhau tình cờ nơi quán vịt lộn khu chợ gần nhà, cười chào nói dăm ba câu…
Anh nhớ có lần bạn ngang nhà gọi cà phê, anh đi xa, a bảo khất
Anh nhớ rất nhiều, nhớ cuộc gọi cuối cùng cách chừng tháng trước, anh gọi nhầm sang số bạn, nói chuyện hẹn cà phê thì bỗng dưng tắt đột ngột, là do hết tiền cước. Đó là dấu hiệu, nhớ và nhìn nhận lại, anh ngậm ngùi thừa nhận rằng cuộc sống luôn cho ta những dấu hiệu trong đó có những dấu hiệu báo về sự mất mát.
---
Con đường khuya như lạnh lẽo hơn thường ngày, anh nghe thật rõ tiếng thở của mình. Bước từng bước não nề, anh rẽ vào khu chợ, nhìn hàng quán ăn quen thuộc, nay đã là khứ cảnh sầu muộn, nới đó anh và bạn đã gặp, đã vồn vã vì mấy năm mất liên lạc. Anh thấy mình đã nhiều hờ hững. Anh nghĩ “hờ hững phải chăng là tội ác lớn nhất của con người”
Cũng chẳng thay đổi được gì, anh mua thuốc, ngồi bệt xuống vỉa hè vắng lặng, lao xao những cơn gió khuya an ủi. Anh đốt 2 điếu Jet, một cho bạn một cho mình và trong cuộc đời mình chưa bao giờ anh hút chỉ một điếu thuốc mà khó nhọc đến như vậy…
 ---