Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011


Anh cựa mình, giấc ngủ giật ngang tưng, cơn mơ chưa kịp định hình để lại một nỗi tiếc nuối tức thì, anh coi đồng hồ, đã sắp 7 giờ tối đến nơi. Ngả đầu vào cái gối mụ mị quen thuộc anh tranh thủ tận hưởng cái cảm giác chây ì ru dụ… Đó luôn luôn là cảm giác sung sướng rất mê muội mỗi khi có việc gì đó phải làm mà giờ còn níu kéo giấc ngủ, anh cảm nghĩ.
Dù sao cũng phải lên đồ và đi ăn tiệc thôi, anh muốn đi, muốn ra đường hòa vào dòng đời xô bồ ngoài kia, những con người đa phần vô mục đích nhưng luôn có nơi đi và chốn về…
Tiệc nói riêng là là, rải cái riếng riềng riêng ra từng tứng từng…..
Dúm chung là một cái tiệc khai trương, mà nói cho cùng cũng là một bữa đi ăn uống như bao lần khác. Cái làng nướng Nam Bộ này nấu đồ ăn khá ngon, đó là ấn tượng của anh về nơi đó.
….
Đó là cơn mơ ngủ độ 20 phút  rất tranh thủ sau giờ làm và trước giờ nhập tiệc. Anh cảm thấy khá hài lòng với giấc ngủ này, những đợt sóng âm ỉ yêu thương, sân hận đã tạm dạt vào đâu đó. Anh rất chắc chắn rằng chẳng thể nào quên nhưng dù sao anh cũng phải dùng bất cứ cách thay thế nào đó. Anh cả quyết phải làm như vậy bởi trước đó anh đã đánh giá nhầm mức độ chấp nhận thương đau của chính mình.

Anh nghĩ phương cách tức thời để bớt đau đớn đó là chuyển, ừ, chuyển chứ không thể nào là chuyển hẳn, chuyển từ thương sang hận. Cũng như nếu đứng trước cột đèn thì mãi chỉ sáng choang, hay là giật ngược lại ra đằng sau cột đèn đứng đi, phải chăng tối thui sẽ bao trùm. Cứ nhìn về một ngã hướng thương yêu, anh đau lòng lắm, hay là anh hận đi, cái nào nhô ra thì cái kia thụt vào, dù có giả tạo thể nào đi chăng nữa nhưng cái đánh tráo cảm xúc này cũng đáng để leo đu. Sau một tiếng sét inh trời là một cơn mưa giông và sau một cơn giông gió là một bầu trời thanh tu chăng hay...những gì con lại chỉ là một khoảng trời trơ quơ trác quác. Dù sao sự vô tâm của thiên nhiên ngây thơ cũng chẳng màng đến những ý nghĩ tục đời của một anh nhỏ bé.

Anh giữa bao nhiêu con người, giữa cái thế giới, vũ trụ, thiên hà này chỉ là một hạt sạn thẫm thức nhỏ nhoi, anh chẳng thể so được gì, thế giới vẫn sễ biến chuyển từng ngày, từng hạt bụi vẫn nhắc nhủ bay ngang qua đời anh.

Anh chỉ sở hữu một điều lớn lao, một khối thể nghĩ không thể nào định lượng. Có thể nói nó lớn, có thể nói là chẳng ra sao, sao cũng được, tóm lại nó tồn tại và nó không có đằng chuôi. Đó là nỗi buồn của anh. Anh hiến mình tham gia tạo ra nó, anh cùng nó tồn tại, để nó quăng vật, và từ trong nó anh lớn dần lên, tiến dần đến cái đời cát bụi, nhỏ bé, đông đảo, bu dính và lụi tàn…

Khuya chẳng có một vì sao, bầu trời là một mảng khối bê tông xám mờ, mặt trăng là những chấm tròn lang mộng, chẳng có cây cỏ bướm gián ỉ ê chung quanh anh thấy them được hòa thấm vào đất cỏ thiên nhiên…và giấc mơ về lại với bãn ngã tinh khôi ấy cùng với những giọt mồ hôi khó nhọc, mãi day dứt anh, chườm anh vào giấc ngủ tạm bợ nóng nảy

….

11 nhận xét:

Xà bông! nói...

Anh nghĩ phương cách tức thời để bớt đau đớn đó là chuyển, ừ, chuyển chứ không thể nào là chuyển hẳn, chuyển từ thương sang hận.

--> Thường là từ hận sang thương. Nhưng có sao nếu đó là 1 vòng tiếp nối. Nếu thương mà làm ta đau đớn, thì cũng nên hận, để lòng nhẹ vơi. K ai trách móc ta cả, vì hận rồi 1 lúc nào đó sẽ chuyển hóa thành Thương!

Và thanh thản!

jazzy guy nói...

thanh thản hả...chắc còn lâu đó

cho 5 ngàn đi em bớt puồn

Polka Dots nói...

Ý, chị comment bên cbox mà biến đâu mất tiêu, lạ ghê.

Polka Dots nói...

OK, thấy rồi :))
bỏ thú vui xin tiền được không???

jazzy guy nói...

chừng nào xin được thành công hẵng bỏ, hê hế

Xà bông! nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Xà bông! nói...

- Haha, vậy làm sao để bỏ được 5 ngàn cho JG vui và để thành công?

-Sẽ thanh thản, thử đi!

Lana nói...

Oày.. cái cách cựa mình lơ mơ với đủ thứ nghĩ suy dọc xéo "sở hữu nỗi buồn lớn lao" dư lày... giống một ông đầu muối tiêu.
Lắc mạnh cái đầu làm trong nó đi thôi.
Khoác giỏ đi nghỉ lễ đi.

jazzy guy nói...

trẻ trâu ưng chiết lý, cho nó lấy cớ văn vẻ chút í mà chị ơi

ChịBaĐậu nói...

Chắc là phải khuyên anh nên 'move on' mà tiếp tục sống. Vì cuộc đời còn quá dài mà anh hỉ. Nhưng mà cứ gặm nhắm nổi buồn đi, đã đời rồi thì vật dậy mà sống tiếp.. Mà nối bước theo dòng chảy không bao giờ ngừng của cuộc đời. Hén!

jazzy guy nói...

em muốn bồ Mỹ lai da đen, làm mai cho em i i i