Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Biết Bao Giờ Trở Lại - Ngô Thụy Miên




mấy nay mưa, mưa ngoài kia kìa, chỉ thoảng nghe hơi lạnh len lẻn và rỉ rả tiếng đâu đó nơi vành tai rồi rớt lại nơi mái tôn sét lạnh, mái tôn có lẽ băng khoăng không biết nó có chảy vào cái lỗ dột của mình hay không,… cứ nằm ngẫm nghĩ về những con đường, góc phố, những chiếc cầu, những bản hiệu neon…và đót thuốc ướt mèm nữa
quên mất để nhớ về một người thì như thế nào nhỉ? chứ nhớ về một nơi chốn xa xưa tự động có cái cảm giác âm ỉ của mùa mưa dầm dề kiểu miền trung quê hương kia kia…. cảm giác se lạnh và cô đơn
Chợt nhớ rằng bao giờ nhớ về SG cũng là những lúc rất lạnh lẽo, cái lạnh cuối mùa đông xa lạ ở quê nhà, cái lạnh hưng phấn của ĐL đau thương (lên đó hay đau đau nhưng thương thương), cái lạnh của những nơi chốn ngủ bờ bụi không chăn đắp nữa…ui chao thời thanh xuân!
Mỗi lần về lại quê nhà lại thấy có cảm giác lữ khách xa lạ, thấy bản thân như người tìm nơi nghỉ dưỡng, cũng không khỏi tự hào nơi ta sinh ra sao mà khoang khoái, trong lành, an bình đến như thế, bạn bè xưa đã đổi khác, ai cùng vậy rồi cũng sẽ như nhau…cũng chắc là một phần khiến cho tâm hồn dù có này nọ đôi chút cũng đâu đó kết tủa những phần thật trong trẻo, những phần không gì có thể bào mòn được, giữ cho một tâm hồn hồ thu
mấy bữa nay nhớ SG khi đang ở giữa lòng SG rồi tự thưởng cho mình một vòng vi vu, ra đường Cộng Hòa to to mà chán chán, quành qua cv Hoàng Văn Thụ thai rồi thẳng hướng Trường Sơn sân bái bai, Bạch Đằng rẽ trái phải lối rồi len lỏi Nguyễn Văn Công xuôi lại Nguyễn Kiệm bèn té lại BV 175 , chưa bao giờ đi dạo phố mà thoát khỏi những nụ cười mỉm hải lòng. Lái xe thật thích!
Trời đãi người hiền nên không đổ mưa!

“Một ngày nào đó như cánh chim bạt gió”
“Một ngày nào đó như cánh chim bạt gió”

Trần Thái Hòa, nếu là anh tôi sẽ hát câu đó 2 lần, điều khiển cao độ cho hợp lý, như thế mới là trọn vẹn