Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

đô thị mẹ ghẻ - Sainkho Namtchylak


hôm nay chợt nghe câu hát:
"đôi khi ta lắng nghe ta, nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá"
rồi suy ngẫm...
Có không nhỉ, chắc là có.
Thật không dễ cho tôi tin được khi có người trẻ măng nào đó có thể hát cho ra được những ca khúc như thế ngoại trừ cách lý giải: là trời cho. Trời cho cha mẹ, cho bạn bè cho tuổi thơ, cho nơi chốn quê hương đầy ắp kỷ niệm, cho những mảng tối của nhỏ đời, cho tính cách cho tâm hồn...và món quà giọng hát chỉ là cái cuối cùng, cái phương tiện để san sẻ ra những tâm hồn xa gần.
Bởi thế tôi thích những nghệ sỹ nào mà dường như họ như là công cụ, một thứ truyền dẫn đặc biệt của trời ơi đất hỡi, của một thế giới khác với cõi nhân sinh nhọc nhằn này. Một thứ tôn giáo sinh động rực rỡ chớp sáng lên soi thẳng vào tâm can những duyên nợ, không cần một hệ thống triết lý nào bên cạnh để giả định những con đường viễn vông.
Điều cần thiết chỉ là cái duyên…của những người có duyên. Ta có thể nhìn vào đó để thấy chính mình, ta có thể dâng trọn tâm tư vào đó để mặc sức khóc cười, để thấy được san sẻ, được thu nhận, được chữa lành và để cho nỗi đau được kêu tên, để có thể nhìn nhận và giải thích được chính cuộc đời mình, từ đó tự tìm ra ánh sáng của hiện tại soi bước tương lai.
Chỉ có thể gọi là “những nghệ sỹ nhập thần”

Một trong những người đó là Sainkho Namtchylak
Cô ấy có sức ám ảnh dai dẳng, phá bỏ mọi giới hạn đi đến cảm nhận. Nhớ lần đầu tôi nghe nhạc cổ tôi đã nghe nguyên đêm, không tài nào ngủ được. Tôi đã viết về cô ấy có đến cả trăm lần nhưng đều là trong ý nghĩ, chưa lần nào tôi có thể nghiêm túc viết về cô ấy, ngay cả lần này. Mọi lời nói dường như quá ít ỏi nhưng lại đảm nhận hết ý cái nghĩa “thừa thãi”. Nói sao cũng thiếu nói chi cũng thừa, chính là như thế! Hoặc là câu “một lời khó nói hết” :)

có lẽ sau lần giới thiệu về một nhân vật thế này, tôi mong sẽ giảm đi nhiều cái cảm giác cắn rứt đó của mình về cô. Vậy mới thấy chỉ có share mới happy mới nhẹ lòng.

Một album nhiều chất jazz và thuộc dạng dễ nghe nhất của Sainkho Namtchylak Stepmother city
Vài bài đơn lẻ nghe thử như:

chương trình đã Xong, ngày đặc biệt với nhân vật đặc biệt
MERRY X'MAS 2012

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

what is a poem 2


Còn biết làm gì nữa
Khi ngày nào tôi cũng đối thoại với chính mình
Tôi không nhắc đến chất vấn đâu nhé

Dĩ nhiên tôi nghe nhạc
Nhạc giao hưởng với tiếng vĩ cầm chủ đạo
Như một dải tình từ tế và dung dị
Cứ như dò xét tâm trạng người nghe
Vẽ thẳng vào tâm trí tôi những cảm xúc êm xui
Tôi hớp miếng cà phê hồi hộp chờ đoạn cao trào
Rồi
Dải trầm ấy cũng biết rống lên nỗi cao thương
Tôi nghe như chết ngay

Rồi
Còn biết làm gì nữa
Tôi ngồi như con người ta luôn ngồi
Ngắm hai ngọn nến ù lùn đảo quờn
Và tự hỏi có ngọn gió nào đâu?
Máy lạnh thậm chí đã ngắt từ tiếng bip tiềm thức

Rồi
còn biết làm gì nữa
Tôi loay hoay với mình
Tự tù đày mình
Rồi tự giải thoát mình
Len ngẫu và hơi đều như mạng mí chớp mi

Rồi
biết làm gì nữa
Tôi soi mình vào bức tranh siêu thực
ở đối diện và nó dưới ánh vàng điện
chỉ để làm rỗng ngoạc đi chính mình
tôi không hiểu gì cả
tôi như ngắm sự trống rỗng của mình
trên hình ảnh từ soi chiếu bức tranh
tôi lại nghĩ về một ai đó quyền năng
như cô ấy chẳng hạn
chợt hiện và vẽ một đường trung trực cắt dọc bức tranh
để rẽ đứt tôi ra

Rồi biết làm gì nữa
tôi dụi điếu thuốc đã tàn
rồi lại ngắm nghía hai ngọn nến thắng gió
cháy vội vã lắm
dường như nó được thắp cùng một lúc
tôi tự vấn
“nó có thể tắt cùng một lúc
Nhưng liệu có cùng tàn một thời?”
Rồi cái người quyền năng ấy
Thổi tâm trí tôi bay
Như ý tôi đã nghĩ
nến đã tắt cùng một lúc
tắt như là giật mình
tôi không nghe thấy tiếng phù như tiềm thức tôi tưởng
chỉ có hình ảnh cô ấy thổi
và hình ảnh giật tắt đó
hoàn toàn là lặng thinh

Rồi biết làm gì nữa
tôi chỉ còn lại điều suy nghĩ
“liệu có tàn cùng một thời không?”
Và phát hiện ra rằng
Người thở phù phù
...
Là tôi

nhân lần đầu thả bộ ra ngồi Chiêu cafe

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

what is a poem 1



thậm khuya
có người thi sỹ
suy tư đi
chẳng bỗng
lạc vào trường y
sẵn bỗng
người hỏi người y sỹ
chuyên ngành pháp y
“hãy mổ cho tôi đi
tôi là người tử thi
tôi là người y sỹ
tôi là người man si
hãy mổ chính người đi
hỡi con người y sỹ
ý xì xì chàng thi”
rồi quay người bước đi
thoảng nghe trong không khí
có tiếng vọng
 ......................vô hình di
giữa màn đêm
........................hoang phi

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

không còn nữa những tình vũ khiêu đêm


Gerard Joling - No More Boleroes





hết rồi những điệu bolero
không còn nữa những tình vũ khiêu đêm
chỉ còn lại những trái tim buồn lẻ
….
….
Đêm hè những ngày đó
khi bầu trời phủ trùm mọng ngóng
mà chẳng bao giờ thành hiện thực
Anh sẽ ra sao đây
khi thiếu vắng nhịp dõi theo
của thế giới vắng điệu em nhìn

….
no more Boleroes
I hear the song
and your arms always make me feel so warm
now you're gone I'll be dancing on alone

---



Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

C'est La Vie


có 2 version sau của bản nhạc  Live With Me



It don't matter, where you turn
Gonna survive, you live and learn.
I've been thinking about you, baby.

By the light of dawn,
And midnight blue ... day and night ... I've been missing you.
I've been thinking about you, baby.
Almost makes me crazy,
Come and live with me

Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi, lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa...”

Những câu thơ của Nguyễn Lam Điền như nhìn đâu đó về tương lai, suy nghĩ về những ý nghĩa tận cùng nhất, sao cao thượng chi quá.
Ai đã từng yêu mà không hiểu về cái cảm giác đó, cái cảm giác bản thân dường như làm những điều trước mắt thì tàn nhẫn, đau trái tim này lắm nhưng suy cùng là để tốt cho người thương.  Liệu có đạt được không cái lý tưởng đó.

Tình yêu cần nuôi nấng và âu yếm từng ngày. Ta yêu đơn phương ta thành nghệ sỹ, ta yêu và được yêu ta thành hạnh phúc. Tình yêu đó, nó cũng khiến con người ta quá cảm xúc, và cũng quá lý trý, lý trý đến nỗi cái lý trý đó cũng trở nên quá cảm xúc, bắt rể từ cảm xúc, những suy nghĩ xa, những ý nghĩ gần, trộn lẫn và mê cung và mâu thuẫn liên hồi…rồi con người ta xa nhau, chỉ còn lại những kỷ niệm và sự tiếc nuối và cả những bản nhạc đóng đinh thời khắc….nhưng mà này, tình yêu thật đẹp phải không? cho dù như thế nào đi nữa. Nếu đồng ý thì bắt tay đi, biết đâu bạn sẽ có một xung điện cảm xúc và về sau bạn chỉ nhớ mang máng lại rắng “hình như đó là lần đầu anh nắm tay em” :*)

Đồng ý rằng nỗi buồn rồi cũng qua đi, bởi lẽ ta biết chắc nó qua đi nên ta muốn nó cứ ở đó, hãy cứ bên ta, chơi cho ta quây quất đi. Có con đường nào dọn chỗ cho niềm vui hơn thế, hãy cứ sầu thảm đi để ta tận hưởng niềm vui như ai đã nói “hân hoan như giờ thăm nuôi của chuỗi ngục tù chung thân kết kiếp”.


I've been thinking about you, baby
Sự hòa quyện giữa ban nhạc Trip hop nổi tiếng MASSIVE ATTACK và giọng ca đến từ tâm hồn của Terry Callier dễ khiến cho ta khóc một cách khô rang, nó cho ra một nỗi buồn đặc thù, nỗi buồn dường như có thể gọi là nỗi buồn đô thị, nó có thể lắm, đại diện cho một thế hệ nào đó. Thà cái buồn nó cứ đỉnh cao, tột cùng của đau thương hay là cứ đáy sâu sầu hận đằng này có cứ miên man, bất tận và chung cuộc, nó làm con người ta trống rỗng, vô nghĩa, không thể định hình, nó khiến con người không còn biết mình là ai, cần điều gì, cô đơn đến nỗi quen thuộc đến sợ cả việc chìa bàn tay ra cho người khác nắm, hay là cứ lại cầm remote bật TV lên đi, vặn volume lên cho có tiếng người và vùi mình vào gối để ngủ, để chết đi một thời đoạn. Nhưng mà hãy để ý kỹ, để dễ ngủ và xoa dịu tâm tư con người ta luôn cần một cái gối ôm. Ta có đôi cánh tay để cầm, nắm và để ôm nhau. Một lần nữa, bạn có đồng ý với tôi không, nếu có hãy ôm xã giao một cái coi sao, biết đâu đó vào khoảnh khắc nào đó của một tương lai mở nào đó, bạn lại chỉ nhớ mang máng rằng “anh à, hình như đó là lần đầu chúng ta ôm nhau” :")
Thì là thế thôi, là bản nhạc mà tôi nghe cho riêng tôi.

Đời là thế. Đó cũng chính là tên một bản nhạc thực sự hôm nay tôi muốn tặng mọi người, đặc biệt cho những ai sợ phải cô đơn vào cái mùa Xmas 2012 này.
C'est La Vie - Terry Callier 

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Madrugada





We're Slow Raised By the Break of Day 
You Are Now Entirely Mine Again 
Still I Hold You in My Arms 
There Is Not Much to Talk About Anyway

Quite Emotional Now 
Drive By Noise and Straight to the Bone, For You 
Quite Emotional Now, Not Making Sense 
So I Come Here in Your Arms

You Keep On Whispering That You Won't Stop 
I Take It Back, Babe 
Everything That I Have Said 
And I Hold You in My Arms 
There's no Better Place For You Anyway

Quite Emotional Now 
Drifting Miles Apart, of Reasons Away 
Quite Emotional Now, Not Making Sense 
Quite Emotional Now, Not Making Sense 
Quite Emotional Now, Not Making Sense

So I Came in Your Arms, Your Hair 
Quite Emotional Now

Bridge:

I Don't Believe You Now