Thực tôi vẫn chưa quen với việc đeo kính cho lắm, chỉ gọi là đủ lâu để quên đi trong giây lát nào đó. Kèm cặp và chơi khá không ăn ý là cái khẩu trang y tế bong sờn, vô tình bị giặt bởi lẫn vào quần áo cũ.
Ấy, là vậy, đường bụi và kính mù, những hơi thở không ý thức tạo thành từng đợt sương ấm nực mi mây mù..váng lên cặp tròng không độ.
Trời khuya, phố quen, vài tiếng nữa sẽ chuyển mình thành con sông loang loáng, lặng lẽ hơn, ôn tồn và cô đơn hơn. Bơi trong cái dòng đó, heo may tôi, mưa phùn tôi, sương mù tôi, hạnh phúc tôi…
Bất giác thấy đầu gối mình lạnh lẽo, bản thân mình phong phanh, quần áo thì mong manh. Phải ! rồi ! tôi đã gầy đi nhiều quá, hừm, như chiếc que diêm, à mà không, như chiếc xe dream ...tôi đang chạy o ro or o…hư rồi, nhuệ rồi, cần sửa lắm rồi, nhưng để vậy vẫn cày cọc được, vẫn làm ống dẫn được, vẫn truyền tải được…những ý nghĩa nào đó, cho ai đó..và quay ngoặc lại đâm vào cho tôi. Tôi cười trừ, cũng có thể không phải, tôi cảm giác mình chưa bắt kịp những phát ngôn của cơ thể…lãnh đạm và đói kém, vâng vâng vâng, v.v..v…
Về số móc, ôm liệng góc cua, lên ga và trả số, mắt đảo 3 bên, lãng đãng trong sọ là chiều hướng nơi tôi ở, ghé bụng và lê thân vào tiệm phở, của những người miền ngoài. Họ, có người ngái ngủ, có người loay hoay, có người hút thuốc lào đánh roét, có những người lầm bầm cãi vã nhau, ồ và có người đang bán đồ cho tôi sao….trời ạ, tôi nhớ mình đã mở miệng gọi mua nhưng chính xác đã nói những từ gì, ý gì trước ý gì sau tôi hoàn toàn không nổi, không nhớ nổi, tôi là người chứ có phải là hình nhân vẽ bằng một nét bi đời đâu.
... mặc dù hàng loạt những ý nghĩ rối loạn liên tục chồng chéo như vậy nhưng có lẽ, với mọi thứ xung quanh, trông tôi chỉ giống một thứ-là tên thanh niên đói bụng đêm.
Tôi chợt có ý nghĩ nhìn chính mình, ra xa hơn, sâu vào trong tiệm là một tấm gương dài mờ ảo bởi vô số vết bẩn siêu thực, …! !! tên kia, tôi đã nghĩ là ai đó đấy, hắn đứng bất động, ánh mắt không rõ ràng và trống trải, trông như một cái cây giả vậy, cái cây này hấp thu hết bóng tối xung quanh…
Hình ảnh cái cây này thoáng gây bất ngờ cho cái mắt này, phải, nó đã thử rung một cành để xác mình rằng có phải là tôi không.
....
…
Thôi đủ rồi, đủ rồi, đem về thôi kẻo nguội 23h68 ngày 20t10