Hiển thị các bài đăng có nhãn mưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

đánh thức trái tim

Nhạc sĩ: Lê Minh Sơn




Rồi một ngày em chợt đến, ánh dương đã xua tan màn đêm
Với bao khát khao bùng cháy tan trong bình yên.
Rồi một ngày em chợt đến, đánh thức trái tim đang ngủ yên
Với bao ước mơ bừng sáng như muôn vì sao.
Và vòng tay ôm từng đêm, và nụ hôn trao từng đêm ướt mềm
Ôi những đêm gối chăn mặn nồng và em nay ở đâu
Để mình anh đang xót xa trong nỗi cô đơn triền miên.
Hai tay anh ôm em từng đêm rã rời.
Hoa tình yêu đầu tiên ướt đẫm.
Hai môi em từng đêm, nụ hôn khát khao
Hương tình yêu đầu tiên ướt đẫm, em hỡi

Anh yêu em đến tan cả anh ra
Anh yêu em đến tan cả anh ra....




---
Bài này là track thứ 6 trong album Chuyện Lạ của Bằng Kiều, cách đây chục năm rồi, hồi đó nghe mê lắm, không biết Lê Minh Sơn là ai, nghe nhạc không chú ý đến nhạc sĩ như giờ.

Giờ nghe để thấy một tâm hồn khác của Lê Minh Sơn, chắc có nhiều người nhạc nhiên lắm đây.

Chắc gì ta đã không đồng điệu, nhỉ…

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Tri li mưa ri, thò bàn chân vào dòng xi x kêu lp đp thy tinh khôi c tâm thân. Tri mưa chy chân trn đu xanh dc con đường cng vi chúng bn là vui nht, mun vào cng chơi quá mà chc không được phép. Mi ln vào my cơ quan nhà nước là ký c tui thơ sng dy, li qui cái thi còn tp th bnh vin nơi m làm. Nhng dãy nhà cũ kì, tường quét vôi, ngói thm, l lam con thoi tri st, vết nt n, đường vết bò c sên, mùi mc lnh…tht nh quá…gi nói sâu trong mình luôn đ dành mt tình cm rt đp cho “cơ quan nhà nước” ư? Nghe kì cc quá. Ch biết là nhng xúc cm mê tơi nht, đp đ nht bây gi đu làm t nhng hoài nim và lâu lâu có cm giác mình là người ca thiên c b sót li vy…. mun được đem v quá nhng đng thn thông.
Nh tiếng kng, mi khi có tiếng kng là m li gi biu dy đi hc, ôi u oi, cái ngày mà cơ quan m gii th chính mình vi my đa cũng trong khu tp th đã bưng cái kng này đi bán nhôm nha, hê hê, ri ti ti my đa li chun b nào cà lê, búa, đèn pin, bao xi măng…đ đến ti là đt nhp dãy nhà đ trng đ bè vn trm my cái ruminê bng đng khi nng trch gì chng biết đem bán ly tin chơi đin t, nghĩ li thy làm chuyn gì cũng vy, c trong đêm ti mà còn lén lút na là đu vui cc kì, vui cc kì, vui mà…
Nh bài Mùa thu lá bay do Kim Anh hát mà m hay m, đôi mt m h thu bun váng ướt, m mi khi nm  là mt li xa xăm trên trn nhà, tay m gy vt ngang hn trán… nh ba ngà ngà vô là Túy ca..thà rót cho ta trăm nghìn ly rượu đc, vâng đ con đi mua ba à, bi gi ba sai là con đi mua lin không như hi đó đâu…mà sao ba hát hay quá, phong lưu quá…m thì không ưa bào con ba mày ch gii “đn ca sáo thi”….m lãng mn lm, hn hu lm, nhưng con biết hi y con chưa “hiu”, con “ch biết” là vn liếng là cái kh thì doanh thu là s hn hc…
Nh cái trn thng l ch ca nhà bếp bnh vin, c mi khi tri khô ráo là nng li xuyên qua trn chiếu xung nn xi măng thành hình nhng qu trng gà nóng hi hehe, hay đưa tay hng trng và đùa vi bn “tao xí được trng gà nè”, nhà bếp phía sau là c 1 phòng đ tru làm nguyên liu đt, năm mười hay vào đây trn lm...
trời hình như muốn tạnh, tự dưng không muốn nhớ nữa vì thấy buồn buồn sao ấy, dành chút tinh thần tối đi chơi chớ he he

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

"đồng vào chỗ chiến"


Chà! đang mưa đấy ư .
nhớ nổi không ,chỉ biét lâu rồi mới có mưa như vầy.
Mưa bây giờ và nhớ về những lần trông mưa bâng khuâng lúc khác.
Hơi lạnh thật, môt cái lạnh thể xác khác hẳn với cại lạnh của sự tập trung cao độ tinh thần, cái lạnh lẽo ngoại bì này làm cho cái hồn thật sự đơn côi, giữa chúng cảm như đã có sự tách biệt rạch ròi chứ không phối ngẫu như lẽ thường ngày nữa. Có phải vì vậy mà ai đó luôn cảm thấy một mình lúc mưa, dù có đứng bên ai, hay ôm bờ vai thon của ai (...)đi nữa
Thiệt tình, cứ lúc nào thả cho những luồng suy tư trôi tuột theo cái chiều cứu rỗi này ..thì..dường như...dường như...như đang mơ ngày vậy; một giấc mơ an bình và mát lành, sâu trong tiềm thức hướng xưa. Nghĩ đến đây thì tiếng rào rào lại dọi về. Nhớ rồi...
Đó là cảm giác khi gấu quần ai ướt, tóc mai ai còn vương những hat mưa li ti se sắc ..
Đó là cảm giác thấu lạnh lưng khi dựa vào mảng tường trú ẩm lãnh...
Đó là hình ảnh tuôn luồng những dòng chảy hô hức trôi về những miệng cống, cuốn theo bao nhiêu là rác từng Sài ở phố Thành này...
Đó là những hàng quán dọn vội, những manh áo thu vàng, những ánh nhìn chạm nỗi..rất nổi ...
.....mưa tạnh rồi thì phải
vậy thì thôi...
(Doãn Thiên Sầu)