Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

...mắt mèo mun mưa....




tạch ..tạch.. tạch (tiếng gõ phím,tiếp tục tạch ! )
xaaaa.t xoạt ( tiếng người kéo cửa toalet nhựa,cửa màu vàng)
tiếng nước,tiếng ướt,tiếng nướt...
tiếng của sự tĩnh lặng,những tiếng u u u
khi không có tiếng của you you you lại có tiếng u u u....
tâm trí nhiều khi cần sự quật khởi quyết liệt...
tiếng nghẹn nấc xoáy bõm bõm bóp nghẹt và huy động tối đa ý nghĩa của sự thổn thức....
sống được là nhờ khoảng giữa của những tiếng
sống cũng tạm bợ...bởi những giấc mơ mù mị,liên tục,ám ảnh,chảy nhão...
(tiếng thở dài..)




-----------

...Sài Gòn bắt đầu mùa mưa,mưa rả rích từ chiều đến tối, vào thời điểm này năm ngoái đang làm gì nhỉ,ko tài nào nhớ nổi,có khi nào lúc đó đang ướt nhẹp và trú mưa bên hiên nhà nào đó ko,cảm giác tê lạnh nhè nhẹ lan toả khắp cơ thể,,,những dòng suy tư cứ rớt hoài xuống đất Mẹ,tan vỡ và hồi sinh trong đó những mê cung khác,mê cung của tâm tưởng, dòng người qua lại hối hả,thành phố rậm rịch trở mình,nghe thấy trong tâm khảm những tiếng thở dài xa lắc, ánh đèn màu của quán bar bên cạnh mờ mờ ảo ảo,nhạc jazz lắc lư nhảy mùa nhè nhẹ ,những cô đầm sành điệu mắt lơi môi gợi,sâu trong đáy mắt là những gì…….

Ánh đèn leo lét,nhạt nhoà của hàng hủ tiếu gõ gợi lên ký ức về những chuyến tàu lửa dài dằng dặc,cũng có những ngôi nhà điều hiu với ánh đèn nhàn nhạt,những ngôi nhà ở đó sao cách nhau xa vậy chứ,lúc đêm về buồn thì tính sao…” có ai đi tàu lửa mới thấy đất nước mình sao mà dài quá”…,dài như những nỗi nhớ ko tên,không nguôi, những nỗi buồn ko thuốc chữa nhưng trưòng sinh bất tử, đeo đẳng hoài một kiếp người. Cây cột điện đó cô đơn quá, ánh đèn vàng phản chiếu chiều nghiêng của niềm cứu rỗi,gột rửa và tưới mát những tâm hồn.Lạnh thật! cái lạnh đã thẩm thấu vào trong da thịt lúc nào ko hay,bao nhiêu ký ức hiện ra trước mắt tựa hồ như có thể đưa bàn tay ra và hứng đỡ lấy từng mảng một…….

Trời có lẽ nên dứt mưa được rồi,,,bước chân xuống mặt đường loang loáng ánh đèn phố thị,,,bất giác thấy hạnh phúc với những niềm cô đơn riêng biệt của chính mình,biết làm sao khi đã lỡ gắn nỗi buồn vào trong bụng dạ,sẽ có ngày đau dạ dày mà chết….tạm gọi là Trường Tương Tư..!

Trở về với thực tại,,,,bóng đêm đồng loã với tội ác nhưng tôi thực sự thích nó,nó là nơi trú ngụ,là người bạn thân thiết mà chỉ cần nhắm mắt lại là có thể gặp ngay,có lẽ tâm hồn tôi đã đen bóng như lớp lông của con mèo đen đó…mao..mao..mao…nói động tới là bỏ đi liền..hay thật, nhưng ánh mắt nó thật sáng,soi thẳng vào tâm can,mải miết tru tréo và đi hoang trên những mái nhà ẩm ướt.

Bạn ah, đừng bật đèn sáng lên,có lẽ tôi sợ thấy sự tuyệt vọng của mình sẽ trở nên lộ liễu…Thanks,good night…….

Sài Gòn mùa mưa năm 2007

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

long .hair. style. guy


chà
tôi nhớ mái tóc dài bồng bềnh 1 thời của mình
tôi nhớ tôi đã cố trong cái hồ kèm hởi như thế nào để tạo cho mình một phong cách lãng từ bất cần và tràn đầy cái gọi là ..mắt tinh môi tế
Nửa giờ trước,trong Đời đá vàng,ngồi xuyên qua và đối diện cái bàn trước mắt tôi là 1 cô gái..
thật ra cô ấy đi với 3 người bạn nữa nhưng tôi thì chỉ để ý đến cái hồng tâm
cô đánh bài,chặt ụt chém hẻo ì xèo gì đó
lao vào cái chuyên môn mà tôi dở tệ
tôi cứ say xưa ngắm cái cảnh đó..bất giác lại thấy cô kéo nhẹ như không từng hơi hướm cái điếu thuốc Jet..
lẽ dĩ nhiên,cô ấy phát giác ra ánh nhìn của tôi...
trong chưa đầy 40 giây ngưng đọng đó,tôi tin là chúng tôi đã làm tình làm tội trong tâm trí lâng lâng của nhau
gương mặt cô ây,nhưng đường nét rõ ràng,tài tử..và xứng đáng được sắp xếp trên gương mặt 1 gã trai hơn cả..
dẫu sao,.,cô ấy thực sự đáng yêu và ngang tàng
có lẽ ánh nhìn sắc,trầm,đục..đầy nội tâm và tà đạo của tôi đã làm cô ấy cảm thấy như thế giới an toàn của mình nãy giờ có chút thu cụm lại và gượng gạo,gò bó,,cái gì đó thừa thãi..rơi vãi trong không khí...và tôi thu lượm hết những cái đó,
vì...những thứ đó là của tôi,do tôi tạo ra cho cô ấy
---
và tôi đã nghĩ ngợi.mường tượng cô ấy sẽ đẹp như thế nào nếu kết hợp với mái tóc của tôi ngày trước
cô ấy sẽ thực sự đẹp trai

mọi thứ thật giả tạm
vật chất và vẻ ngoài luôn ko còn
ko ở yên..mất đi và thay đổi
hay phải chăng nó ko thay đổi
nó đơn giản là ko có..là hư ảo
cái gốc của nó hụt hẫng bám rễ yếu ớt vào năng lực tinh thần
tôi đã từng chú trọng đến bề ngoài rất nhiều để hiểu rằng cái đẹp bên trong nó mạnh ,vững và đẹp biết bao

để rồi sao
vẫn chẳng có gì thay đổi
tôi cứ lại xoáy sâu vào mọi điều để tìm ra vẻ đẹp
tôi ko có máy chụp ảnh
nhưng tâm hồn tôi có khả năng phát giác và thâu lượm những khoảnh khắc màu nhiệm đó
tất cả là những tư liệu thêu dệt...những kỉ niệm ko âm thanh
nuôi sống tôi những ngày trơ trọi
cô cô độc độc...
1 chút ko hài lòng là hoàn hảo