Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

đô thị mẹ ghẻ - Sainkho Namtchylak


hôm nay chợt nghe câu hát:
"đôi khi ta lắng nghe ta, nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá"
rồi suy ngẫm...
Có không nhỉ, chắc là có.
Thật không dễ cho tôi tin được khi có người trẻ măng nào đó có thể hát cho ra được những ca khúc như thế ngoại trừ cách lý giải: là trời cho. Trời cho cha mẹ, cho bạn bè cho tuổi thơ, cho nơi chốn quê hương đầy ắp kỷ niệm, cho những mảng tối của nhỏ đời, cho tính cách cho tâm hồn...và món quà giọng hát chỉ là cái cuối cùng, cái phương tiện để san sẻ ra những tâm hồn xa gần.
Bởi thế tôi thích những nghệ sỹ nào mà dường như họ như là công cụ, một thứ truyền dẫn đặc biệt của trời ơi đất hỡi, của một thế giới khác với cõi nhân sinh nhọc nhằn này. Một thứ tôn giáo sinh động rực rỡ chớp sáng lên soi thẳng vào tâm can những duyên nợ, không cần một hệ thống triết lý nào bên cạnh để giả định những con đường viễn vông.
Điều cần thiết chỉ là cái duyên…của những người có duyên. Ta có thể nhìn vào đó để thấy chính mình, ta có thể dâng trọn tâm tư vào đó để mặc sức khóc cười, để thấy được san sẻ, được thu nhận, được chữa lành và để cho nỗi đau được kêu tên, để có thể nhìn nhận và giải thích được chính cuộc đời mình, từ đó tự tìm ra ánh sáng của hiện tại soi bước tương lai.
Chỉ có thể gọi là “những nghệ sỹ nhập thần”

Một trong những người đó là Sainkho Namtchylak
Cô ấy có sức ám ảnh dai dẳng, phá bỏ mọi giới hạn đi đến cảm nhận. Nhớ lần đầu tôi nghe nhạc cổ tôi đã nghe nguyên đêm, không tài nào ngủ được. Tôi đã viết về cô ấy có đến cả trăm lần nhưng đều là trong ý nghĩ, chưa lần nào tôi có thể nghiêm túc viết về cô ấy, ngay cả lần này. Mọi lời nói dường như quá ít ỏi nhưng lại đảm nhận hết ý cái nghĩa “thừa thãi”. Nói sao cũng thiếu nói chi cũng thừa, chính là như thế! Hoặc là câu “một lời khó nói hết” :)

có lẽ sau lần giới thiệu về một nhân vật thế này, tôi mong sẽ giảm đi nhiều cái cảm giác cắn rứt đó của mình về cô. Vậy mới thấy chỉ có share mới happy mới nhẹ lòng.

Một album nhiều chất jazz và thuộc dạng dễ nghe nhất của Sainkho Namtchylak Stepmother city
Vài bài đơn lẻ nghe thử như:

chương trình đã Xong, ngày đặc biệt với nhân vật đặc biệt
MERRY X'MAS 2012

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

what is a poem 2


Còn biết làm gì nữa
Khi ngày nào tôi cũng đối thoại với chính mình
Tôi không nhắc đến chất vấn đâu nhé

Dĩ nhiên tôi nghe nhạc
Nhạc giao hưởng với tiếng vĩ cầm chủ đạo
Như một dải tình từ tế và dung dị
Cứ như dò xét tâm trạng người nghe
Vẽ thẳng vào tâm trí tôi những cảm xúc êm xui
Tôi hớp miếng cà phê hồi hộp chờ đoạn cao trào
Rồi
Dải trầm ấy cũng biết rống lên nỗi cao thương
Tôi nghe như chết ngay

Rồi
Còn biết làm gì nữa
Tôi ngồi như con người ta luôn ngồi
Ngắm hai ngọn nến ù lùn đảo quờn
Và tự hỏi có ngọn gió nào đâu?
Máy lạnh thậm chí đã ngắt từ tiếng bip tiềm thức

Rồi
còn biết làm gì nữa
Tôi loay hoay với mình
Tự tù đày mình
Rồi tự giải thoát mình
Len ngẫu và hơi đều như mạng mí chớp mi

Rồi
biết làm gì nữa
Tôi soi mình vào bức tranh siêu thực
ở đối diện và nó dưới ánh vàng điện
chỉ để làm rỗng ngoạc đi chính mình
tôi không hiểu gì cả
tôi như ngắm sự trống rỗng của mình
trên hình ảnh từ soi chiếu bức tranh
tôi lại nghĩ về một ai đó quyền năng
như cô ấy chẳng hạn
chợt hiện và vẽ một đường trung trực cắt dọc bức tranh
để rẽ đứt tôi ra

Rồi biết làm gì nữa
tôi dụi điếu thuốc đã tàn
rồi lại ngắm nghía hai ngọn nến thắng gió
cháy vội vã lắm
dường như nó được thắp cùng một lúc
tôi tự vấn
“nó có thể tắt cùng một lúc
Nhưng liệu có cùng tàn một thời?”
Rồi cái người quyền năng ấy
Thổi tâm trí tôi bay
Như ý tôi đã nghĩ
nến đã tắt cùng một lúc
tắt như là giật mình
tôi không nghe thấy tiếng phù như tiềm thức tôi tưởng
chỉ có hình ảnh cô ấy thổi
và hình ảnh giật tắt đó
hoàn toàn là lặng thinh

Rồi biết làm gì nữa
tôi chỉ còn lại điều suy nghĩ
“liệu có tàn cùng một thời không?”
Và phát hiện ra rằng
Người thở phù phù
...
Là tôi

nhân lần đầu thả bộ ra ngồi Chiêu cafe