Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

đô thị mẹ ghẻ - Sainkho Namtchylak


hôm nay chợt nghe câu hát:
"đôi khi ta lắng nghe ta, nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá"
rồi suy ngẫm...
Có không nhỉ, chắc là có.
Thật không dễ cho tôi tin được khi có người trẻ măng nào đó có thể hát cho ra được những ca khúc như thế ngoại trừ cách lý giải: là trời cho. Trời cho cha mẹ, cho bạn bè cho tuổi thơ, cho nơi chốn quê hương đầy ắp kỷ niệm, cho những mảng tối của nhỏ đời, cho tính cách cho tâm hồn...và món quà giọng hát chỉ là cái cuối cùng, cái phương tiện để san sẻ ra những tâm hồn xa gần.
Bởi thế tôi thích những nghệ sỹ nào mà dường như họ như là công cụ, một thứ truyền dẫn đặc biệt của trời ơi đất hỡi, của một thế giới khác với cõi nhân sinh nhọc nhằn này. Một thứ tôn giáo sinh động rực rỡ chớp sáng lên soi thẳng vào tâm can những duyên nợ, không cần một hệ thống triết lý nào bên cạnh để giả định những con đường viễn vông.
Điều cần thiết chỉ là cái duyên…của những người có duyên. Ta có thể nhìn vào đó để thấy chính mình, ta có thể dâng trọn tâm tư vào đó để mặc sức khóc cười, để thấy được san sẻ, được thu nhận, được chữa lành và để cho nỗi đau được kêu tên, để có thể nhìn nhận và giải thích được chính cuộc đời mình, từ đó tự tìm ra ánh sáng của hiện tại soi bước tương lai.
Chỉ có thể gọi là “những nghệ sỹ nhập thần”

Một trong những người đó là Sainkho Namtchylak
Cô ấy có sức ám ảnh dai dẳng, phá bỏ mọi giới hạn đi đến cảm nhận. Nhớ lần đầu tôi nghe nhạc cổ tôi đã nghe nguyên đêm, không tài nào ngủ được. Tôi đã viết về cô ấy có đến cả trăm lần nhưng đều là trong ý nghĩ, chưa lần nào tôi có thể nghiêm túc viết về cô ấy, ngay cả lần này. Mọi lời nói dường như quá ít ỏi nhưng lại đảm nhận hết ý cái nghĩa “thừa thãi”. Nói sao cũng thiếu nói chi cũng thừa, chính là như thế! Hoặc là câu “một lời khó nói hết” :)

có lẽ sau lần giới thiệu về một nhân vật thế này, tôi mong sẽ giảm đi nhiều cái cảm giác cắn rứt đó của mình về cô. Vậy mới thấy chỉ có share mới happy mới nhẹ lòng.

Một album nhiều chất jazz và thuộc dạng dễ nghe nhất của Sainkho Namtchylak Stepmother city
Vài bài đơn lẻ nghe thử như:

chương trình đã Xong, ngày đặc biệt với nhân vật đặc biệt
MERRY X'MAS 2012

5 nhận xét:

guy nói...

vừa nghe lại 1 lượt thấy vẫn còn khá điên đấy!

chống chỉ định với những ai nhột cảm :)

Kien Con nói...

Nghe bằng niềm đam mê...

guy nói...

hehe, cám ơn chị

DT nói...

Không nghe được hết link album JG ghi ở trên nhưng có nghe qua ba bài trên. Nghe mà cứ phải tự hỏi jazz trong nhạc của người nghệ sĩ này là gì. Cảm nhận âm nhạc của cô ta bằng cách nào. Bài đầu còn nghe được. Hai bài sau nghe như một tổng hợp vừa chèo, vừa kể chuyện, vừa cầu kinh, vừa rú. Lạ nhất có những đoạn cô rú ằng ặc như bị bóp cổ mà lại kéo dài rất lâu, đưa đến những cảm giác bất an cho người nghe. Đúng là có nét điên trong đó. Thôi JG giới thiệu lại các jazz standards bình thường lại đi cho dễ thưởng thức haha.

guy nói...

em nói rồi, phải có duyên cơ hehe, mới thấm được.

vocal này siêu hiếm có thể hát, điều khiển giọng thành bất cứ cái gì cô thích, cả giọng của thú rừng và cả cách hát throat singing đặc trưng của người Tuva

jazz này thuộc loại avant grade nên kén tâm hồn anh à
---
à bạn nào múa đương đại chắc thích nhạc này, tha hồ mà biểu cảm