có 2 version sau của bản nhạc Live With Me
It don't matter, where you
turn
Gonna survive, you live and learn.
I've been thinking about you, baby.
By the light of dawn,
And midnight blue ... day and night ... I've been missing you.
I've been thinking about you, baby.
Almost makes me crazy,
Come and live with me
Gonna survive, you live and learn.
I've been thinking about you, baby.
By the light of dawn,
And midnight blue ... day and night ... I've been missing you.
I've been thinking about you, baby.
Almost makes me crazy,
Come and live with me
“Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi, lời an ủi sẽ trở thành vô
nghĩa...”
Những câu
thơ của Nguyễn Lam Điền như nhìn đâu đó về tương lai, suy nghĩ về những ý nghĩa
tận cùng nhất, sao cao thượng chi quá.
Ai đã từng
yêu mà không hiểu về cái cảm giác đó, cái cảm giác bản thân dường như làm những
điều trước mắt thì tàn nhẫn, đau trái tim này lắm nhưng suy cùng là để tốt cho
người thương. Liệu có đạt được không cái
lý tưởng đó.
Tình yêu cần
nuôi nấng và âu yếm từng ngày. Ta yêu đơn phương ta thành nghệ sỹ, ta yêu và được
yêu ta thành hạnh phúc. Tình yêu đó, nó cũng khiến con người ta quá cảm xúc, và
cũng quá lý trý, lý trý đến nỗi cái lý trý đó cũng trở nên quá cảm xúc, bắt rể
từ cảm xúc, những suy nghĩ xa, những ý nghĩ gần, trộn lẫn và mê cung và mâu thuẫn
liên hồi…rồi con người ta xa nhau, chỉ còn lại những kỷ niệm và sự tiếc nuối và
cả những bản nhạc đóng đinh thời khắc….nhưng mà này, tình yêu thật đẹp phải
không? cho dù như thế nào đi nữa. Nếu đồng ý thì bắt tay đi, biết đâu bạn sẽ có
một xung điện cảm xúc và về sau bạn chỉ nhớ mang máng lại rắng “hình như đó là lần
đầu anh nắm tay em” :*)
Đồng ý rằng
nỗi buồn rồi cũng qua đi, bởi lẽ ta biết chắc nó qua đi nên ta muốn nó cứ ở đó,
hãy cứ bên ta, chơi cho ta quây quất đi. Có con đường nào dọn chỗ cho niềm vui
hơn thế, hãy cứ sầu thảm đi để ta tận hưởng niềm vui như ai đã nói “hân hoan
như giờ thăm nuôi của chuỗi ngục tù chung thân kết kiếp”.
…
I've been thinking about
you, baby
…
Sự hòa quyện
giữa ban nhạc Trip hop nổi tiếng MASSIVE ATTACK và giọng ca đến từ tâm hồn của Terry
Callier dễ khiến cho ta khóc một cách khô rang, nó cho ra một nỗi buồn đặc thù,
nỗi buồn dường như có thể gọi là nỗi buồn đô thị, nó có thể lắm, đại diện cho một
thế hệ nào đó. Thà cái buồn nó cứ đỉnh cao, tột cùng của đau thương hay là cứ
đáy sâu sầu hận đằng này có cứ miên man, bất tận và chung cuộc, nó làm con người
ta trống rỗng, vô nghĩa, không thể định hình, nó khiến con người không còn biết
mình là ai, cần điều gì, cô đơn đến nỗi quen thuộc đến sợ cả việc chìa bàn tay
ra cho người khác nắm, hay là cứ lại cầm remote bật TV lên đi, vặn volume lên
cho có tiếng người và vùi mình vào gối để ngủ, để chết đi một thời đoạn. Nhưng mà hãy để ý kỹ, để
dễ ngủ và xoa dịu tâm tư con người ta luôn cần một cái gối ôm. Ta có đôi cánh
tay để cầm, nắm và để ôm nhau. Một lần nữa, bạn có đồng ý với tôi không, nếu có
hãy ôm xã giao một cái coi sao, biết đâu đó vào khoảnh khắc nào đó của một
tương lai mở nào đó, bạn lại chỉ nhớ mang máng rằng “anh à, hình như đó là lần
đầu chúng ta ôm nhau” :")
Thì là thế
thôi, là bản nhạc mà tôi nghe cho riêng tôi.
Đời là thế.
Đó cũng chính là tên một bản nhạc thực sự hôm nay tôi muốn tặng mọi người, đặc biệt cho những
ai sợ phải cô đơn vào cái mùa Xmas 2012 này.
C'est La Vie - Terry Callier
13 nhận xét:
Ơ kìa mình không được tặng.
Mà mình thích cái tản này quá đi.
Ngập đầy Xmas.
ơ hay, em biên là "for all" rồi mà :)
mà em hỏi nè lần đầu chị ôm em là khi nào nhỉ?
chắc phải làm lại cho nhớ quá ha :v
Mấy bữa nay tui đang buồn dới đang bận, tui hong có đọc điếc gì được mà cũng chả buồn lên mạng. Có gì tui xử lý mấy bài entries mới này của anh sau nghen.
buồn mà sao bận được nhỉ?
hay là bận buồn
nhạc hay quá, nhưng giai thử chuyển sang nghe các loại vui hơn đi. Người đã sống nội tâm rồi thì phải có cái gì hướng ngoại cho cân bằng :D
em có nghe nhạc vui đấy chị, nhưng mà nhạc đấy thì có post cũng post lên FB thôi
chưa đến X'mas mà cảm giác cô đơn của chị lúc nào cũng chiếm hữu, cảm giác muốn đọc cái gì cho nó thắm thía, vào đây thì đúng địa chỉ rồi, bài hát dã và giọng văn dã man quá đi :(
nice weekend nhé nhỏ!
nghe như em ấn thêm vào vết bầm nhỉ :)
cám ơn chị, quen các chị được nhỏ mãi sướng thiệt
sao comment mà cũng khó khăn dzậy nà :D làm Xmas playlist coi, nhớ comment cool nha nha
nói gì ko rõ ý gì hết trời
:| bó tay nha.
1 là comment phải nhảy qua trang khác phiền ghê a.
2 là chị kiu em là cái Xmas song playlist đi, nhớ kèm theo mấy dòng giới thiệu và comment cho mỗi bài, được thì ghi âm giọng mình luôn :))
giờ thì hỉu chưa!!!!
Giờ mới vô đọc và nghe nhạc.
bận quá hả, miễn cưỡng làm gì, tình cảm phai nhạt đi
Đăng nhận xét