Hiển thị các bài đăng có nhãn cái chết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cái chết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

holiday - Bee Gees



Tuổi thơ tôi gắn liền với thành phố biển, hầu như chưa bao giờ tôi đi xa khỏi vùng sống của mình. Những chứng kiến gia đình, những học hành, những lêu lổng và trò chơi của tuổi nhỏ, cứ như vậy kết hợp với mộng ảo ban sơ trở thành một chuỗi thần tiên, tôi cho rằng thời đó quá đẹp, là đẹp nhất nhưng không thể tự hào.
Tôi không biết cái gì là huyện cái gì là thị trấn, cái gì là nông thôn, thế giới đối với tôi to bằng cái thành phố này là quá đủ rồi, cho nên tôi không biết gì là kỳ nghỉ, như thế nào là holiday. Tuổi thơ của chúng tôi vì thế rất thị thành. Hằng ngày chúng tôi vẫn chờ cho buổi chiều đến, nắng rải vàng cả thành phố mát mẻ, phía tít cao đó là mảng hồng rực của ánh trời đang lặn, tôi từng nghĩ cảnh tượng ấy cứ có vẻ như là một túp lều vĩ đại mà càng xuống dưới đất màu sắc càng nhạt nắng đi. Tuổi nhỏ là thế, được núp dưới cái bóng nào cũng là điều tuyệt vời và an toàn. Chúng tôi ngán học, nửa tiếng dài như cả mùa hè, xô lệch những cây bút chì, ngón tay chai ơ lên vì thói quen siết mạnh lúc tập viết, chúng tôi chờ nhau tan học, tụ tập trên những chiếc xe xích lô trong xóm kẻo kẹt để ha hả kéo nhau ra biển, tôi nhớ như in những cái bích xi đen đúa dễ thương, những chiếc ghế xếp đặc trưng miền biển, những trái cóc được cắt tỉa nhanh gọn và đẹp ngon lành, vị chua trẻ, đậu phộng luộc luôn có mùi của đại dương lộng gió…tôi đã từng đạp lên rất nhiều những cành dương lụi cát, cảm giác đó thật khó mà diễn tả sao cho đặng hết. Mãi là thanh đãng…
Âm nhạc với tôi thời đó lờ mờ là những giai điệu phát ra từ những thùng loa gỗ xa xưa, trong và trên cao một góc nào đó, của những quán café nào đó, trong đó có quán cafe của cô tôi mở. Hồi đó, được ngồi tận phòng bên trong của cô chủ, hít thứ mùi của một quán cafe, được thưởng thức ly ca cao sữa đá trong cái ly chấm bi, được nghe những bản nhạc xưa, những bản nhạc không hề hiểu, từ thế giới nào đó mà tôi không thể chạm tới hay ngó ngàng sâu vào, với tôi luôn là điều gì đó rất ấn tượng, rất sang trọng và đặc biệt là rất miễn phí. Ở nhà, chú tôi hay mở những băng cassette nhạc disco, tôi nhớ chú mở nhiều Modern Talking , lúc đó bang Bee Gees đã có nhạc disco rồi, có lẽ thời đó là trào lưu disco chăng, thời của nước này sao đó, vài thời gian thành thời và thịnh hành ở những nước khác.
Tôi chỉ nhớ là tôi đã nghe bản Holiday lâu lắm rồi và có vẻ như nó chẳng có gì ấn tượng với tôi, tôi đơn gián chỉ là đã từng nghe và biết cái giai điệu đó. Đì đì đi đi đí đì…
Cho đến khi tôi lớn thêm chút nữa, thời kỳ của những bộ phim Hàn Quốc thực sự là một hiện tượng. Chúng tôi đã được biết đến những điều chưa hề đinh ninh và trông đợi, nhưng thõa mãn đến mức không thể có tư tưởng chống đối, chúng tôi đón nhận nồng hậu phim HQ với lẽ chẳng thể nào khác đi được, cái gì cũng có lý của nó, cho dù ở một nơi lý lẽ nào đó, có thể rất xa xăm và tuyệt nhiên lại không thể tự hào.
Nhờ vậy, tôi mới thực sự thích bang Bee Gees.

Phim Nowhere to hide; người đàn ông khoác bên ngoài áo manteau kín cổ màu úa vàng, ngồi bên trong chiếc ô tô từ lâu đã bất động, người đàn ông này đeo kính đen. Không thể thấy gì từ người đàn ông này ngoại trừ kính đen, manteau tận chân và không khí thực sự của một cuộc rình rập, rất tập trung và không bỏ sót bất cứ động tĩnh gì…
Mùa thu, lá vàng rơi phủ lấp con đường, cơn giông ngao ngán và bất nhẫn thổi những luồng mưa nặng hạt xuống thành phố, khi mà những hạt mưa còn chưa kịp chạm, chiếc ô tô chết chóc sáng loáng, phản chiếu cả những cành lá đen của bóng và vàng của mặt đường đầy lá phủ, bay xào xạc trong giông gió…
Bản nhạc Holiday dạo khẽ và cất lên giọng hát của Robin, trời mưa nặng hạt, không một ai muốn để ý đến ai ngoại trừ sự khô ráo của chính mình.
Người đàn ông trong chiếc manteau màu thu chết đã xuống xe tự lúc nào, không gì có thể ngăn cản người đàn ông này kết liễu một người đàn ông khác trong cơn mưa nặng hạt…tất cả những cảnh tượng đó!
…..Ooh you're a holiday , such a holiday…đì đi đi đí đì….

Cái chết là kỳ nghỉ tuyệt vời nhất. Tôi đã nghĩ như thế mặc cho thông điệp của bản holiday là gì, tôi mê bản nhạc từ đó, ấn tượng của đoạn phim và bản nhạc lồng đã hoàn toàn làm điều chinh phục, tôi hâm mộ cái cách những người làm nhạc cho phim HQ và vì cũng từ đó, tôi thích bang Bee Gees.
Hôm nay tôi biết cái cuối cùng của Robin nên tôi nhớ lại cái đầu tiên của anh, đối với riêng tôi. Vậy là đã xong một đường tròn viên mãn.
---
Những bản nhạc dưới đây trích từ playlist bang Bee Gees của tôi, có những bản hơi lạ, có những bản mấy ảnh hát chung và có những bản mấy ảnh hát riêng, mỗi bản đều gắn với những niềm xúc cảm sống động khác nhau, gắn với những thời điểm lệch nhau và ai ngờ xếp chung lại thành một list thì đâm ra đơn điệu như nhau và điều kì diệu chỉ có thể sống lại bởi những cú click tận tâm (:
 
Barry Gibb - Face to face
Barry Gibb - Shine shine    (cool trumpet)
Barry Gibb – One Night
Barry Gibb – I’m your driver
Bee Gees – Still love you
Bee Gees – Wildflower

nhìn lại thấy anh Barry nhiều quá, toàn disco :)), hợp với ai đó


Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

và những cái chết
---
Anh đưa thưa tay phải giữ mái tóc, tay trái đỡ gương mặt nhàu muộn, thân người gầy guộc chợt gập lại đau khổ. Ánh đèn trắng vàng vọt hắt vào anh đổ thành những vệt bóng dài, gãy khúc, chết chóc và lặng thinh. A đứng xiêu đổ, hút hết bóng tối chung quanh, anh cảm như mình vừa nuốt một nỗi bất hạnh không thể nào trôi xuôi, trái tim anh thêm lần hút lại. Đó là áp suất của nỗi niềm mất mát.
“ Alo, Dương, thằng Thọ chết rồi, cho tao số của nó đặng gọi coi sao…”
Nghe giọng nói người bạn có âm cảnh vỡ vụn, anh bàng hoàng bán tín bán nghi, anh nhắn tin cho bạn số di động mà anh hay liên lạc với Thọ đôi lần.
lần mở tivi, tai anh oang oang những lời thoại bộ phim truyền hình Việt nào đó, anh cám cảnh, trí óc anh quanh co một nỗi bất an nguy trọng. A cắm dây mạng, vào FB anh đọc được những lời khóc than và có tin về việc viếng xác sáng nay. Vậy là một thằng bạn đã mất, anh làm cuộc gọi, bạn anh vỡ phổi và lìa cánh tay thành ba khúc, bàn tay không trọn vẹn năm ngón…mặt và phần còn lại tuy xây xát nhưng vẫn nguyên vẹn.
…và ai đó vẫn được nhìn lần cuối gương mặt người mình yêu thương….
Tên đầy đủ là Nguyễn Hữu Thọ, quê quán Nghệ An, năm nay 27 tuổi, trọ khu Thăng Long, Tân Bình cách khu Hoàng Hoa Thám anh ở 5 phút xe máy.
“Nó đã chết khi còn quá trẻ, chưa nguyên vẹn một mối tình nào”
---
Lớp ĐH của anh có độ tuổi trung bình khá cao, anh chơi và gọi mày tao với nhiều thằng bạn mà tuổi có đứa hơn anh đến mười.
Cùng nhậu mấy lần, cùng bênh vực nhau khi xích mích với người ngoài, hút cùng nhau đến tàn điếu thuốc, nhìn nhau ái ngại khi có đứa đập ly rượu bạn bè, cùng đi bus, cùng nói về những cô gái, cùng than vãn về học hành và tương lai…anh nhớ lại những ngày học quân sự, những tiếng chửi của bạn khi đánh bài, gương mặt đỏ dại của bạn vì đô yếu, lời thách rượu của bạn “này uống mày, thằng bàu đá”…
Anh còn nhớ bạn mình có lần mua 1 điếu Jet năm ngàn vì 2 giờ sáng chẳng bói đâu ra nên có đứa giấu thuốc đặng bán khuya kiếm tiền quỹ cà phê cà pháo…
Anh nhớ những lần gặp nhau tình cờ nơi quán vịt lộn khu chợ gần nhà, cười chào nói dăm ba câu…
Anh nhớ có lần bạn ngang nhà gọi cà phê, anh đi xa, a bảo khất
Anh nhớ rất nhiều, nhớ cuộc gọi cuối cùng cách chừng tháng trước, anh gọi nhầm sang số bạn, nói chuyện hẹn cà phê thì bỗng dưng tắt đột ngột, là do hết tiền cước. Đó là dấu hiệu, nhớ và nhìn nhận lại, anh ngậm ngùi thừa nhận rằng cuộc sống luôn cho ta những dấu hiệu trong đó có những dấu hiệu báo về sự mất mát.
---
Con đường khuya như lạnh lẽo hơn thường ngày, anh nghe thật rõ tiếng thở của mình. Bước từng bước não nề, anh rẽ vào khu chợ, nhìn hàng quán ăn quen thuộc, nay đã là khứ cảnh sầu muộn, nới đó anh và bạn đã gặp, đã vồn vã vì mấy năm mất liên lạc. Anh thấy mình đã nhiều hờ hững. Anh nghĩ “hờ hững phải chăng là tội ác lớn nhất của con người”
Cũng chẳng thay đổi được gì, anh mua thuốc, ngồi bệt xuống vỉa hè vắng lặng, lao xao những cơn gió khuya an ủi. Anh đốt 2 điếu Jet, một cho bạn một cho mình và trong cuộc đời mình chưa bao giờ anh hút chỉ một điếu thuốc mà khó nhọc đến như vậy…
 ---