Hiển thị các bài đăng có nhãn oldies. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn oldies. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

David Ackles


After Ackles's death Costello said, "It's a mystery to me why his wonderful songs are not better known."

---
David Ackles - Down River

Good to see you again Rosy,
I know I've changed a lot since then,
But your looking fine babe

Three years that ain't long Rosy,
But I still remember our song,
When you were my mine babe

Times change
Times change I know
But it sure goes slow
Down river
When your locked away

Hey why didn't you write Rosy,
I stayed awake most every night,
Counting my time babe

Oh no I ain't mad Rosy,
I know you had to mind your dad,
But just a line babe

Oh sure I remember Ben,
Why we went all through school,
Is that right?
Well he aint no fool,
He's a good man Rosy,
You hold him tight as you can,
Don't ask me why babe

Yeah nice seeing you Rosy,
Me I got things to do,
Well goodbye babe

Times change
Times change i know
But it sure goes slow
Down river
When your locked away

Times change
Times change I know
But it sure goes slow
Down river
When your locked away

Rosy hey Rosy
i care

----
David Ackles - The Road To Cairo

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

holiday - Bee Gees



Tuổi thơ tôi gắn liền với thành phố biển, hầu như chưa bao giờ tôi đi xa khỏi vùng sống của mình. Những chứng kiến gia đình, những học hành, những lêu lổng và trò chơi của tuổi nhỏ, cứ như vậy kết hợp với mộng ảo ban sơ trở thành một chuỗi thần tiên, tôi cho rằng thời đó quá đẹp, là đẹp nhất nhưng không thể tự hào.
Tôi không biết cái gì là huyện cái gì là thị trấn, cái gì là nông thôn, thế giới đối với tôi to bằng cái thành phố này là quá đủ rồi, cho nên tôi không biết gì là kỳ nghỉ, như thế nào là holiday. Tuổi thơ của chúng tôi vì thế rất thị thành. Hằng ngày chúng tôi vẫn chờ cho buổi chiều đến, nắng rải vàng cả thành phố mát mẻ, phía tít cao đó là mảng hồng rực của ánh trời đang lặn, tôi từng nghĩ cảnh tượng ấy cứ có vẻ như là một túp lều vĩ đại mà càng xuống dưới đất màu sắc càng nhạt nắng đi. Tuổi nhỏ là thế, được núp dưới cái bóng nào cũng là điều tuyệt vời và an toàn. Chúng tôi ngán học, nửa tiếng dài như cả mùa hè, xô lệch những cây bút chì, ngón tay chai ơ lên vì thói quen siết mạnh lúc tập viết, chúng tôi chờ nhau tan học, tụ tập trên những chiếc xe xích lô trong xóm kẻo kẹt để ha hả kéo nhau ra biển, tôi nhớ như in những cái bích xi đen đúa dễ thương, những chiếc ghế xếp đặc trưng miền biển, những trái cóc được cắt tỉa nhanh gọn và đẹp ngon lành, vị chua trẻ, đậu phộng luộc luôn có mùi của đại dương lộng gió…tôi đã từng đạp lên rất nhiều những cành dương lụi cát, cảm giác đó thật khó mà diễn tả sao cho đặng hết. Mãi là thanh đãng…
Âm nhạc với tôi thời đó lờ mờ là những giai điệu phát ra từ những thùng loa gỗ xa xưa, trong và trên cao một góc nào đó, của những quán café nào đó, trong đó có quán cafe của cô tôi mở. Hồi đó, được ngồi tận phòng bên trong của cô chủ, hít thứ mùi của một quán cafe, được thưởng thức ly ca cao sữa đá trong cái ly chấm bi, được nghe những bản nhạc xưa, những bản nhạc không hề hiểu, từ thế giới nào đó mà tôi không thể chạm tới hay ngó ngàng sâu vào, với tôi luôn là điều gì đó rất ấn tượng, rất sang trọng và đặc biệt là rất miễn phí. Ở nhà, chú tôi hay mở những băng cassette nhạc disco, tôi nhớ chú mở nhiều Modern Talking , lúc đó bang Bee Gees đã có nhạc disco rồi, có lẽ thời đó là trào lưu disco chăng, thời của nước này sao đó, vài thời gian thành thời và thịnh hành ở những nước khác.
Tôi chỉ nhớ là tôi đã nghe bản Holiday lâu lắm rồi và có vẻ như nó chẳng có gì ấn tượng với tôi, tôi đơn gián chỉ là đã từng nghe và biết cái giai điệu đó. Đì đì đi đi đí đì…
Cho đến khi tôi lớn thêm chút nữa, thời kỳ của những bộ phim Hàn Quốc thực sự là một hiện tượng. Chúng tôi đã được biết đến những điều chưa hề đinh ninh và trông đợi, nhưng thõa mãn đến mức không thể có tư tưởng chống đối, chúng tôi đón nhận nồng hậu phim HQ với lẽ chẳng thể nào khác đi được, cái gì cũng có lý của nó, cho dù ở một nơi lý lẽ nào đó, có thể rất xa xăm và tuyệt nhiên lại không thể tự hào.
Nhờ vậy, tôi mới thực sự thích bang Bee Gees.

Phim Nowhere to hide; người đàn ông khoác bên ngoài áo manteau kín cổ màu úa vàng, ngồi bên trong chiếc ô tô từ lâu đã bất động, người đàn ông này đeo kính đen. Không thể thấy gì từ người đàn ông này ngoại trừ kính đen, manteau tận chân và không khí thực sự của một cuộc rình rập, rất tập trung và không bỏ sót bất cứ động tĩnh gì…
Mùa thu, lá vàng rơi phủ lấp con đường, cơn giông ngao ngán và bất nhẫn thổi những luồng mưa nặng hạt xuống thành phố, khi mà những hạt mưa còn chưa kịp chạm, chiếc ô tô chết chóc sáng loáng, phản chiếu cả những cành lá đen của bóng và vàng của mặt đường đầy lá phủ, bay xào xạc trong giông gió…
Bản nhạc Holiday dạo khẽ và cất lên giọng hát của Robin, trời mưa nặng hạt, không một ai muốn để ý đến ai ngoại trừ sự khô ráo của chính mình.
Người đàn ông trong chiếc manteau màu thu chết đã xuống xe tự lúc nào, không gì có thể ngăn cản người đàn ông này kết liễu một người đàn ông khác trong cơn mưa nặng hạt…tất cả những cảnh tượng đó!
…..Ooh you're a holiday , such a holiday…đì đi đi đí đì….

Cái chết là kỳ nghỉ tuyệt vời nhất. Tôi đã nghĩ như thế mặc cho thông điệp của bản holiday là gì, tôi mê bản nhạc từ đó, ấn tượng của đoạn phim và bản nhạc lồng đã hoàn toàn làm điều chinh phục, tôi hâm mộ cái cách những người làm nhạc cho phim HQ và vì cũng từ đó, tôi thích bang Bee Gees.
Hôm nay tôi biết cái cuối cùng của Robin nên tôi nhớ lại cái đầu tiên của anh, đối với riêng tôi. Vậy là đã xong một đường tròn viên mãn.
---
Những bản nhạc dưới đây trích từ playlist bang Bee Gees của tôi, có những bản hơi lạ, có những bản mấy ảnh hát chung và có những bản mấy ảnh hát riêng, mỗi bản đều gắn với những niềm xúc cảm sống động khác nhau, gắn với những thời điểm lệch nhau và ai ngờ xếp chung lại thành một list thì đâm ra đơn điệu như nhau và điều kì diệu chỉ có thể sống lại bởi những cú click tận tâm (:
 
Barry Gibb - Face to face
Barry Gibb - Shine shine    (cool trumpet)
Barry Gibb – One Night
Barry Gibb – I’m your driver
Bee Gees – Still love you
Bee Gees – Wildflower

nhìn lại thấy anh Barry nhiều quá, toàn disco :)), hợp với ai đó


Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

dirty dancing (1987)






----


Patrick Swayze – She’s like a wind
https://www.box.com/s/4c72e7683faa5e8dd90a


Eric Carmen - Hungry eyes
https://www.box.com/s/b68fd5c30dd9728d0c0f


The Blow Monkeys - you don’t own me
https://www.box.com/s/a0i7ugknyqs5bz25qiq4


The Contours - Do You Love Me

Mickey & Sylvia - Love Is Strange

Frankie Valli & The Four Seasons - Big Girls Don't Cry

---


* cũng có cái thú sưu tầm covers (hình album)  mấy CD nhạc

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

jazzyO station

Tổng hợp những ca khúc trên bảng xếp hạng hay nghe của tuần này
Thường thì một tháng sẽ có hai top, 6 hoặc 8 ca khúc thống trị tinh thần hưởng thụ của một người trẻ mê nghe nhạc
Đêm nay xin mời các bạn thính giả hất dép, bước vô gian phòng khách kiêm các phòng khác tùy nhu nằm ểnh ra nghe nhạc thẳng luôn, người dẫn chương trình đi ăn cá kèo kho khuya rồi không có ai kể chuyện tình mớm nhạc được
Dám cá là kiểu mở đầu cố ý lởm khởm này sẽ không ảnh hưởng mấy đến độ phê của những ca khúc hôm nay. Có thể ngã lòng nói thêm chút là hôm nay đêm có mưa nhẹ, mặc áo mưa hay không cũng như không áo mưa khi mặc áo mưa đã mặc….vâng vâng
Đêm mùng tám tháng mười năm nào cũng là cái đêm mà con người ta chẳng biết đi đâu, một trong những điều vô nghĩa cố định nhất, hãy nhớ lại đi nhé....
---
Mở đầu là một bản nghe đâu là blue rock, có đoạn solo piano rất jazzy, nghe đã tai lắm nghen, bìa album có ca khúc này cũng là giấy trưng tường phòng khách kia luôn. Bản này có mấy từ nghe chưa ra, nghe tiếng Mỹ kém quá :^(…
I don’t get the blues - Neal Black & The Healers
Tiếp theo là chìm luôn với Smooth jazz, Deep waters - Incognito
Thế rồi lại năn nỉ với Oldies,  Let's be lovers again - Rick Rhodes
Quay trở lại thể loại Vocal smooth jazz với Bobby Caldwell & Michael Lington - Tell It Like It Is http://www.box.net/shared/qn6v0gl919ud9v2fv326
Và nghe bản này mới dễ ngủ nè, sen đó, êm lắm đó
Lotus Blossom - Michael Franks
....
...
thế cũng đủ cho hôm nay
mà thực ra mấy nay hay nghe nhạc Lê Uyên & Phương, thấy nó lạc quan lạ

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

dreamweaver


Gary Wright - Dream Weaver 


Trước mặt là tòa nhà khách sạn cổ phối, lối đi vòng cung thông 2 bên dành cho các loại taxi. Một màu vàng cam choáng mắt, từ màu những chậu hoa, bông hoa cho đến màu của những mảng tường vàng càng lên cao càng trắng cam, phản chiếu chói gắt ánh mặt trời trong lòng đêm huyễn hoặc.
Anh hình như đứng im, đôi mắt và trí óc anh đi rong, trái tim anh cảm nhận, một cảm giác vui thú, xa lạ mà như đã từng. Anh tự chủ rằng mình sẽ có một đêm may mắn đây.
Có cảm giác anh đang đi, không ý thức được việc mình có chân hay không anh thấy mơ hồ cảm giác lạc lối, ngã ba này anh không chọn, sao nó lại ở đây, cái ngã ba này đã ở những tình cảnh phải khác cơ, anh không cần thất vọng hoặc hi vọng, rẽ lại con đường cũ, giờ nó đã chuyển khác. Có một trạm dừng xe bus, xe không số, không tài xế, anh thấy những hành khách trang trí, những con người mờ ảo, không giao tiếp với nhau, họ như đang lo lắng cho anh, hình như họ là những anh trong các dạng…
Xe đã chạy từ lúc nào chẳng rõ, anh đã lên xe như thế nào, chẳng hề quan trọng, cổ anh vẫn thẳng, hướng nhìn bất động nhưng anh thấy được cảnh vật hai bên đường khá rõ ràng và tò mò. Bên ngoài đang có bạo động! anh nghĩ, cũng có thể không phải, anh thấy mọi người bên ngoài dường như đang phát điên, họ đánh với nhau, cảnh sát đánh với họ, mọi người đập phá tất cả những gì trên đường….rất hỗn loạn nhưng… êm đềm
Và trên chiếc xe bus anh đi, nó dường như an toàn, bất khả xâm phạm, cũng có thể vì cửa kính nên anh không nghe thấy bất cứ tiếng động nào, chẳng một ai với theo đập phá chiếc xe. Anh hài lòng, anh hưởng thụ tột cùng những điều khó hiểu không đòi hỏi việc tìm hiểu, nó cứ là nó đang là…anh mỉm cười trong thâm tâm, anh ước điều gì đó chẳng bao giờ kết thúc…
Chiếc xe bus cứ thế đi vào những tiền trạm vô thức, trắng xóa!
ảnh tỉnh dậy trong một hoàn cảnh khác. Đó là giờ ăn trưa trước khi tiết học toán bắt đầu, anh ngờ ngợ ra mình đang học lớp mấy, ngồi cạnh bên trái ăn chung với anh là một bạn gái xinh đẹp, anh chưa nhìn mặt cô ấy bao giờ, hành động của anh tự nhiên như đã thân thiết với cô từ lâu trong quá khứ nhưng anh chưa từng nhìn mặt cô và chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ làm điều đó, cô chỉ đơn giản là một nhân vật chưa hoàn thiện trong mớ sắp đặt vô lối của anh, có những điều anh chưa hoàn thành nhưng anh vẫn hoặc chẳng màng việc tất cả đang là gì miền là nó đang tồn tại
món ăn có ngon không, không rõ! Bất chợt một tên đi ngang qua với tay giựt lấy đĩa thức ăn và ném vào anh cái nhìn thách thức nhưng lẩn trốn, hắn về chỗ ngồi của hắn cách anh dãy bàn giữa, hắn ở dãy bên phải, nhìn toàn cục từ phía sau lưng.
Anh đã ở sau lưng hắn, giáng một cú tát rất mạnh vào đỉnh đầu hắn. Anh thấy đĩa thức ăn vẫn còn nguyên, có lẽ nó chẳng phải là đồ để ăn chăng! Anh đứng cạnh hắn, nhìn xuống đầy những tia lửa hận thù tích tụ, mọi việc dường như có chiều hướng quá đáng, không nhớ đã chửi bới những gì, anh vớ lấy đĩa thức ăn và đập mạnh xuống đầu tên bạn cùng lớp. Chính giây phút này anh mới nhận biết cái đĩa này làm bằng sứ tráng men. Khuôn mặt người bạn chung lớp mà anh vừa tấn công này vẫn vậy, nó vẫn trắng trẻo, vẫn khinh khỉnh và chẳng thèm chấp nhặt điều gì, anh thấy lẫn lộn. Và một cảm giác sợ hãi bị trừng phạt bởi người thầy dạy toán sắp tới xâm chiếm lấy anh

anh tự giác đứng ở góc cuối lớp đón chờ hình phạt. Gương mặt người thầy quá đỗi thân thuộc, anh nhớ rõ gương mặt này và tên của gương mặt đó. Thầy bắt anh và tên kia đứng lên bảng và viết ba mẹ làm gì? Anh để ý thấy tên kia viết đã rất nhiều, hắn hình như ghi ra cả những công thức, những đồ thị hình sin, hắn là đứa học toán khá chắc, và ở hắn chẳng có cảm giác gì là một đứa học trò đang chịu phạt…còn anh, anh nôn nao, đắng đo, anh thấy hình phạt này thật thâm độc, người thầy này đã đưa anh và một trạng thái tâm lý đấu tranh giữa việc nói lên sự thật hay không, anh bứt rứt và phần bảng trước mặt anh vẫn trống trơn, cuối cùng anh mỉm một nụ cười rất hiểm ác, anh đáp “ba mẹ em bán những món đặc sản!”

Người thầy cười phá lên những âm thinh lặng!
Anh thấy mình là kẻ chiến thắng!
Anh đang đứng trước những món ăn đặc sản lạ lùng, ngon lành và mời gọi trong gian hàng của gia đình. Và toàn bộ những người khách trong quán giờ đây, anh nhận ra chính là những hành khách trên chuyến xe bus đó, có cả người thầy, có cả cô bạn gái xinh đẹp, có cả tên bạn chung lớp khinh khỉnh kia. Tất cả bọn họ rạng rỡ trên gương mặt những niềm hoan hỉ, gương mặt ai cũng rõ ràng….
Và anh có cảm giác bản thân như bị một lực hút vô hình, nhẹ nhàng mà mạnh mẽ kéo anh lùi dần về phía sau, về những khoảng đêm đen nhất, tấm màn nhung đỏ cao tận trời  dần dần khép lại từ hai bên!
Anh không thấy rõ gương mặt của ba mẹ, anh đau đớn duy nhất điều đó. Và anh nhắm mắt mãi mãi, mãi mãi, anh muốn quay về...

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Nothing compare to you, tặng những người mẹ có con trai



Bài hát này cô cover lại của anh chàng lập di Prince, cũng có 1 thời (lớp 7, 8 gì đó) JG hay mở mấy video CD của anh Prince này coi, quái quái cũng dzui giọng thì mái rặc, nhảy thì chuyên gia chè ẻ cái háng ra bẹt lên ẹp xuống y như chữ Y dài lộn ngược mà dúm lại thành chữ T cũng lộn ngược luôn. Anh này gợi ý nghĩ đến MJ mà nhắc luôn đến thần tượng nhạc soul James Brown mà JG mê còn trước cả mê jazz.

Bản Nothing compare 2U này quả thực đằng sau nó những câu chuyện buồn, buồn lắm, có nghĩa là đằng trong lòng cô ấy đấy, thế nên khi xem clip này có giọt vắn giọt dài cũng là phải thôi.

Tóc thì cạo rồi, chẳng còn gì để luất khuất nữa thế nên hãy nghe, hãy sâu lắng vào mắt cô ấy và tự cảm lấy tâm mình…để rồi yêu hơn nữa những đứa con trai nhé, ngay bữa nay yêu hơn nữa chưa muộn hehe , nhìn con trai mà long lanh nghen….:^)

---

Nhảy qua phim ảnh tý, mỗi lần ngắm Sinead O'Connor là JG lại liên tưởng đến Edward Furlong. Luôn luôn ấn tượng với những ai có khuôn mặt đẹp mà cạo trọc đầu và thích Edward Furlong từ duy nhất phim American History X http://www.imdb.com/title/tt0120586/. Đây là một trong những phim mà JG thích nhất, nó nói về thực trạng xã hội Mỹ, về nhập cư, về phân biệt chủng tộc và đặc biệt nó nói về…tuổi trẻ sốc nổi, những lầm lạc, những cảm hóa và …những mất mát không gì đau đớn hơn. Một cuốn phim có tính giáo dục rất cao đối với nam thanh thiếu niên, phải nói là rất sâu sắc đằng sau những tình tiết…có lẽ hơi bạo đối với các mẹ hiền.
thích phim này nhiều vì JG cũng có 1 thời sốc óc lắm chứ không như bi giờ
và còn vì mở đầu phim là cảnh bờ biển nữa, có cái gì đó mênh mông, sâu sắc và ngầm trong đó là những cơn sóng dữ dội tuy âm thầm...
Ai chưa coi nhớ kiếm coi nha và nên coi vào buổi tối

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Nina Simone, xấu xí như chính giọng hát của mình

nhưng điều xấu xí đó có ma thuật lạ thường, mọi thứ dường như tắt hẳn, đổ gục hẳn khi bà cất tiếng...

Bị ảnh hưởng sâu sắc bới chia sẻ của Duke Ellington “âm nhạc đối với tôi không có sự phân chia dòng nhánh, nó chỉ đơn giản là âm nhạc..”, tôi kể từ đó đã lu mờ dần những khái niệm về jazz, về dòng chảy âm ỉ của dòng nhạc này, dòng nhạc rồi ngày nào đó trên toàn cầu sẽ trở thành standard, một kiểu tiêu chuẩn của hưởng cảm thụ âm nhạc, jazz chính là dòng nhạc classic của người Mỹ… và jazz là đã là hơi thở của một thế hệ người Nhật, tôi thích nước Nhật, họ là những người Á châu đã từng cùng ăn, cùng thở, cùng dài hơi với jazz, họ đã say mê với jazz bên cạnh lon pepsi(?), đó là nơi tôi muốn đến nhất trong tương lai.
Âm nhạc chỉ đơn giản là âm nhạc, tôi có thể lần mò ý nghĩa đó của Duke, bởi đứng trên lập trường là một cây đại thụ trong làng free jazz như thế, Duke sẽ nhòm ngó tôi như thế nào, một guy trẻ măng mọc cặp mắt háo hức, trái tim chàng dễ rung động, cảm xúc và chất thơ trong con người chàng nhạy cảm với âm nhạc, lấn át những suy nghĩ quy cũ và tình toán hóc búa…Duke, liệu có thể nói những lời mây mưa, hàn lâm, xương máu với những chàng guy và cô girl ư, không! Duke với một đời jazz đã ngấm từ lâu rằng, âm nhạc vốn dĩ là chấp cánh cho tâm hồn nhân loại. Với một tâm hồn bay bổng, bạn không cần động thủ gì nhiều, bạn hãy kê chiếc gối smooth và oldies…những điều kì diệu sẽ nở hoa, rồi những điều tinh túy sẽ khơi dậy từ bên trong, từ trong chính tình yêu âm nhạc của bạn chứ không phải đâu đó ngoài kia với công cụ google
 ….
Hôm nay giới thiệu với các bạn nghệ sĩ tài hoa, không bạc mệnh Nina Simone, sinh năm 33 nhưng chết năm 03 lận, quá đỗi cây đời phải không :^), tất cả những tư liệu về Nina đều có trên mạng. Điều mà tôi ấn tượng với Nina đó chính là sức mạnh của bà, từ dáng vẻ và giọng hát đều chất chứa quá nhiều nội lực, bà có thể làm được những điều kì diệu mà một người phụ nữ thông thường chê khó! Bà cũng giống như tôi(!!!) đó là cực kì yêu phụ nữ, Nina đấu tranh bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và người da màu bị phân biệt chủng tộc. Với căn bản phụ nữ sẵn có cộng với nội lực dồi dào kết hợp với giọng hát mạnh mẽ, bà có quá nhiều tuyệt phẩm…vẫn quyến rũ, vẫn ngẫu hứng đa cảm, tinh tế mà vẫn không rớt rụng, không bi thương, không quá moody, mà đầy phấn đấu, nghe nhạc của Nina người ta dường như sinh ra những khoái cảm mê đọng, dường như là mạnh mẽ hơn khi nghe tiếng hát và ngón đàn của bà….nghe chứ không cần “lắng nghe”, chính phục 81 (phát một).

Nhiều anh chị hay đi cà phê lounge chắc thỉnh thoảng có nghe qua bản Feeling Good của Nina. Giới mộ nhạc hay đùa rằng nghe Feeling Good của Nina Simone xong cảm thấy bản cover của Michael Buble cứ như trẻ nít DÙ Rằng đã rất enjoy phiên bản của trẻ nít này! Có nghĩa là anh Michael đã hay rồi nhưng mà hãy dẹp ảnh đi khi đến với Nina Simone, đại loại ý là vậy. Dưới đây là
Người Pháp đến phát thảm khi xem Jacques Brel trình bày Xin đừng xa anh (Ne me quitte pas), khó có ai có thể tưởng tượng được có một ai khác có thể khiến người Pháp tạm lánh đi gương mặt ụ nước của ngài Jacques Brel thế nhưng họ đã phái thán phục những gì mà Nina Simone đã thể hiện, bà đã khóc mỗi lần nghe Jacques Brel hát và phải chẳng lúc nghe Nina ngài Jacques cũng lại thút thít? Nói đến đây chắc nhiều anh chị thắc mắc Julio Iglesias lịch thiệp đâu rồi với If you go away, thôi bữa nay cho quý ông này với bàn tay nhám của ổng nghỉ xả hơi chút.
---
Và hiện tại bài hát mà tôi hay nghe nhất của Nina là My Baby Just Care For Me, bài này trong album Little girl blue phát hành tận năm 1958 lận, năm mẹ cu Dương ra đời :^), mời mọi người thưởng thức

Bản audio, click
Bản youtube
----
bonus 1 bản dữ dội nữa của người đàn bà xù xì này, bản này phía trên cao góc phải, chúc mọi người nghĩ lễ vui vẻ, em lên đường đây, http://www.imdb.com/title/tt0758758/



I put a spell on you, cause youre mine


You better stop the things you do
I aint lyin, No I aint lyin

You know I cant stand it
Youre runnin around
You know better daddy
I cant stand it cause you put me down

I put a spell on you
Because youre mine, Youre mine

I love ya
I love you
I love you
I love you anyhow
And I dont care
If you dont want me
Im yours right now

You hear me
I put a spell on you
Because youre mine



Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

blue



"t nhiên" thy bun, mun tâm s vi Chet và Chris 
Chet ch
ơi trumpet đy cm xúc anh ra xa xăm, hi ht gi gm vào ngày đang tàn chút nim hy hoang...

 mi ln nghe trumpet lúc nào cũng nghĩ đến nhng bui chiu nng dn tt, đng xa là màu mui tím tái...con tim chua chát..và cái bóng ca jazz man này c đen thm và tri dài tri dài ko dt...

b
n Blue Spanish Sky với phần trumpet tưởng nhớ Chet Baker này Chris Isaak bt cht sáng tác khi anh đi loanh quanh vô đnh đâu đó lưng chng 1 ngn đi ti Tây Ban Nha
hành trang anh mang theo là d
ư âm ca cuc tình đã mt, anh nói rng không có gì day dt hơn vic đang có 1 ni su thm mà đng gia tri đang tràn ngp nng và ít nht khi tri mưa...thì nó có mt lý do ...
                                              ...đ
ng cm ...
                            "Sometimes things happen for a reason"

                                                  ---oOo---

Chris Isaak
"Blue Spanish Sky"
http://www.box.net/shared/deh9ybz1h6lla2ukk290
It's a big blue spanish sky,
Lay on my back and watch clouds roll by.
I've got the time to wonder why,
She left me.


It's a slow sad spanish song,
I knew the words but I sang them wrong.
The one I love has left and gone,
Without me.

Now she's gone, our world has changed.
Watching a blue sky, thinking of rain.

…..Chet Baker
It's a slow sad spanish song,
I knew the words but I sang them wrong.
The one that I love has left and gone,
Without me.

It's a big blue spanish sky,
I Lay on my back and watch clouds roll by.
I only wish I could make you cry,
Like I do.
Like I do.
Like I do.