Hiển thị các bài đăng có nhãn kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Just My Imagination - Dianne Reeves


bản nhạc dễ thương quá!

Each day through my window I watch him as he passes by
I say to myself, ?You?re such a lucky girl?
To have a boy like him is truly a dream come true
Out of all the girls in the world he belongs to me

But it was just my imagination runnin' away with me
It was just my imagination runnin' away with me

Soon we'll be married and raise a family
Have a cozy little home out in the country with two children, maybe three
I tell you I, I can visualize it all
This couldn't be a dream for too real it all seems

But it was just my imagination once again runnin' away with me
It was just my imagination runnin' away with me

Every night on my knees I pray, dear Lord, hear my plea
Don't ever let another take his love from me or I will surely die
His love is heavenly when his arms enfold me I hear a tender rhapsody
But in reality he doesn't even know my name, oh what a shame

For it was just my imagination runnin' away with me
And runnin' and runnin'
It was just my imagination once again runnin' away with me
It was just my imagination runnin' away with me

Just my imagination
In the windmills of my mind I would think about him all the time
Just my imagination
But he didn?t even know my name, oh what a shame
Well, it was just my imagination


 ---
bản live này mới đỉnh đây, đoạn đầu Dianne Reeves tell jazzily a story
--
bản thu âm trên youtube
---
và bản mp3 192kbps để nhét vào máy nghe nhạc
Dianne Reeves - Just My Imagination https://www.box.com/s/e01ac5337a00e64a6163

---

ca khúc này cũng xưa lắm rồi, cả nam và nữ nghệ sĩ đều hát rồi;
nói vậy để nhớ là mình có quyền mơ tưởng

Chợt nhớ lại lúc mới lên cấp II tôi hay thay nhau xếp vị trí nhứt lớp với bạn con gái kia. Phải nói là cô ấy có thái độ ganh đua và gét gỏng ra mặt! còn tôi cứ bình thản và ngây thơ. Tôi đã nghĩ rằng cố ấy ở một thế giới khác với tôi và có lẽ chẳng bao giờ có cái gọi là bạn bè.

Một buổi nọ, giờ ra chơi, tôi ra đứng trước song cửa sổ ngó cái gì đó, cái gì nhỉ, không nhớ! không hiểu luôn tại sao mới chút xí vậy đã biết thơ thẩn kiểu đó, lại còn xa xăm kinh điển.

Rồi bất ngờ, tôi  chợt nhận thấy cái cô bạn đó chậm nhẹ bước đến gẫn chỗ tôi đứng, cách tôi cỡ nửa mét, 2 khuỷu tay cô ta ép sát bên hông, 2 lòng bàn tay đỡ nhẹ vào thành dưới cửa sổ. Cô ấy diện chiếc áo trắng nhã có nơ dài xanh blue, chắc là kiểu thủy thủ, được may sẵn dính vào dưới cổ áo trái tim, từ cô bạn toát lên một vẻ nhàn nhã xa cách, gọi là con nhà giàu điệu ấy…và cũng ngó đâu đó ngoài kia, tôi trộm nhìn nhiêu đó rồi cũng lại hướng mắt về khoảng xa xăm bên ngoài với sự mù lòa đúng nghĩa, suy nghĩ tù mù và hoàn toàn bị chi phối bởi sự xuất hiện của cô bạn, có thể gọi là bất ngờ chết đứng, máu đã chuyển sang màu đen tím và dồn hết tới đầu gối rồi.

Rồi cô ấy cũng bất giác lên tiếng hỏi chuyện “ấy không đi chơi với bạn mà đứng đây một mình?”                  (Phải mà bi giờ tôi đớp ngay “lầm rồi, tính luôn bạn là hai chứ”)

Thực tế tôi đáp “ơ..ờ mình không học cấp I khu này, mới chuyển xuống ở gần đây nên vào học trường gần nhà luôn, không quen ai trong lớp hết”

Chết mồ cô ta cười má lún cả 2 bên và nói “ủa dậy hả? mình cũng dậy, cấp I ấy học trường nào”
“Lê Lợi”
“mình cũng học ở đó nè…”
“abc”
….
Rồi cuối cùng cô ấy giới thiệu tên là Thi, hỏi tôi tên gì, tôi trả lời tên Dương, thực sự học được mấy tháng ai chả biết tên nhau mà bày đặt, thôi kệ tình huống này chấp nhận ngon hehe, từ đó cô ta tỏ ra gần gũi lắm và việc tranh đua học tập thiệt lành mạnh đáng quý.

Còn đêm đó tôi “hát” bài Just My Imagination với trái tim bồi hồi của gái 16

Sau này chúng tôi chơi chung nhóm, cũng thân, đặc biệt lúc mới thành lập nhóm có hơn 10 đứa con gái và chỉ một mình tôi con trai…chăng!

Giờ hình như bạn ấy có con luôn rồi  ^^ và dĩ nhiên chắc là chẳng nhớ gì chuyện này




*tên nv cô bạn đã được đổi sang tên mà tôi thích




Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

Dành cho 3 anh lớn của box Jazz (tapchiamnhac.net) - Let Jazz heal our soul


...................................................................................................................... . . . .....
Sáng mưa và em ngồi nơi góc phòng nghe lại những bản Jazz của 4 chúng ta, hồi tưởng lại 1 thời đã xa, những đêm và những sáng chìm trong men Jazz, anh Non ạ . Trong những bản anh share, em thích nhất là Fragrance of Dark Coffee và Dying in time. Em thích cảm giác hoài niệm nhẹ dịu này, em nghĩ em không có gì phải hối tiếc về quãng thời gian rất đẹp ấy. Cho dù 4 chúng ta là ai, đến từ đâu, đã, đang và sẽ làm những gì, ít nhất tâm hồn chúng ta đã từng chạm vào nhau và hòa quyện vào 1 thời điểm nào đó. Vậy đủ "tuyệt" rồi.

Em nhớ anh Js - sự quan tâm , chăm chút của a ấy cho những tâm sự lan man, vớ vẩn mà em thường viết chảy tràn mỗi đêm. Nhớ những bản Jazz nhẹ nhàng, mênh mang, nhớ mùa mưa- mùa Jazz của anh ấy. Nhớ nhất là bản Twilight của Dan Gibson, bản Jazz đầu tiên em nghe khi bước vào tapchiamnhac.net. Nhớ rất nhiều...

Em nhớ anh Non - nhớ những đêm chúng ta nói chuyện đến tận sáng, nhớ cá tính, ngôn ngữ khó lẫn lộn, nhớ những bản Jazz anh post toát lên cả con người anh, nhớ cả những kịch bản ngắn của anh. Sẽ nhớ lắm....

Em nhớ anh Luanda- nhớ sự nhiệt tình, chân thật , nhớ những bản Jazz anh ấy dành tặng em khi em đi biển, khi em nằm bệnh...... Nhớ rượu sữa voi ( em nhất định sẽ vào Sài Gòn để lấy) . Nhớ sao cho vừa....

Em nhớ chính em- nhớ những say mê, nhiệt thành, cả những ngốc nghếch, khờ dại. Nhớ con người thèm được sẻ chia tâm hồn , sẻ chia cuộc sống. Nhớ những ngày không toan tính, những ngày phiêu lãng trong thơ và nhạc. Nhớ đến cả kiếp sau........

(bài viết của em Lynk - thành viên nữ duy nhất, em cưng của cả box - 18/06/2011)

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

jazzy alone

hôm nay anh đọc topic spam trang 6..anh thấy ngày 19..đó là ngày anh sinh ra...
ko biết có yêu thuơng ko nhưng anh chưa hề nghĩ là mình ghét ngày đó
...chiều lại mưa
anh vào quán cafe 1 mình,anh ko nhớ mình đã kêu đồ uống chưa nữa..
lúc anh về lại với mình đã thấy côc sữa trên bàn..có lẽ chủ quán muốn gửi gắm điều gì đó
..và...khi xoaay xoay chiếc cốc trong tay..anh nhớ ra là em ghét sữa...em bảo nó tởm..
hình như biết ý,chủ quán JS ko đến bắt chuyện anh như mọi lần..anh ấy cố hoạc có thể ko cố..lu bu làm gì đó với cái bàn,cái ghế,những chiếc cốc,cái khăn,dưa leo.bể cá,cá ăn bim bim,cá bơi ngửa.....
anh thở dài..bâng quơ nhìn rảo,,,ko 1 ai cả..anh đếm,,,chỉ 1 người ư...
anh quên đếm mình ...anh nghĩ đến con số..
và anh chợt nhìn tờ lịch..ngày 21..lâu rồi ;,,;lâu lắm rồi,,đó là ngày em đi thì phải..
cả cửa tiệm này ko lẽ đều nhớ đên em sao,,,ko ai thèm bóc lich cả.
ah ừ,,ngoài chủ quán ra còn có cái nào có tay để bóc lịch chứ...

ngày 19,ngày 21,sữa,bóng đêm này,chiều mưa,mùi ẩm ướt.điệu blue buồn....
em để bao nhiêu để hình dung thì bấy nhiêu đang hiện diện
...nhạc đang vang lên đâu đó,,anh thậm chí quên mất vị trí các thùng loa..anh cũng hay ghé quán mà ...
tâm trí anh đang đầy em,.ko còn chỗ trống,nó đầy căng,nó ko phải là no,nhưng nó lại chẳng đói
đói bất kì cái cảm xúc nào khác...
cho nên anh dường như ko nghe đc gì,,bài hát đang phát hay anh chủ tiệm đang hát..anh cũng ko thể phân biệt...
khung cảnh này dường như biến thành 1 thể lực gì đấy làm anh đau đớn,,,
anh đứng dậy,chưa bao giờ nhất quyết đến thế..bước ra khỏi quán...
...gió mạnh,,dòng người xô đẩy..1 nỗi buồn phố thị,,,
1 tờ báo bỗng nhiên bay dạt vào tay ,,anh gỡ ra,chưa hẳn đã ý thức được cái âm thanh đánh phực khi nó va vào người,cầm ngược,,và vờ như đọc vài dòng,,rồi bỏ vào sọt rác
anh hít sâu,,,thật tỉnh táo.. chợt nhớ mình quên chào và trả tiền cafe nữa...anh thấy hơi ngại
nhưng...nghĩ lại mình uống sữa mà...thể là anh hét to " chả sao cả!!!"....
rồi em sẽ về thôi...1 tuần rồi mà....