NỖI NHỚ
- Phạm Dũng
Nỗi nhớ dâng đầy nương theo bóng
Không tách rời như nợ chẳng tha
...Đợi đêm về khuất bóng trong ta
Ôm bóng đêm cho lòng thong thả
Nỗi nhớ còn theo ta một thuở
Giòng sông nào biển cách ngăn đôi
Ta vẫn tìm vị ấm đôi môi
Uống cho cạn hương tình ngây ngất
Nỗi nhớ vẫn trong ta nhịp đập
Máu trong tim đông đặc từ lâu
Bến bờ ngăn cách biết về đâu
Không thể đến bên em nương náu
Nỗi nhớ trong ta đang cào cấu
Sao căn phòng im lặng bốn bề
Miên man trong cõi vắng ê chề
Ta không thể ra ngoài nỗi nhớ
Nỗi nhớ trong ta từng nhịp thở
Hấp hối tàn theo chiếc lá khô
Lịm dần khắc khoải những cơn mơ
Thuyền vượt sóng bến bờ chẳng thấy
- Phạm Dũng
Nỗi nhớ dâng đầy nương theo bóng
Không tách rời như nợ chẳng tha
...Đợi đêm về khuất bóng trong ta
Ôm bóng đêm cho lòng thong thả
Nỗi nhớ còn theo ta một thuở
Giòng sông nào biển cách ngăn đôi
Ta vẫn tìm vị ấm đôi môi
Uống cho cạn hương tình ngây ngất
Nỗi nhớ vẫn trong ta nhịp đập
Máu trong tim đông đặc từ lâu
Bến bờ ngăn cách biết về đâu
Không thể đến bên em nương náu
Nỗi nhớ trong ta đang cào cấu
Sao căn phòng im lặng bốn bề
Miên man trong cõi vắng ê chề
Ta không thể ra ngoài nỗi nhớ
Nỗi nhớ trong ta từng nhịp thở
Hấp hối tàn theo chiếc lá khô
Lịm dần khắc khoải những cơn mơ
Thuyền vượt sóng bến bờ chẳng thấy
đọc bài thơ trên của Phạm Dũng thấy lốp cốp trơ quơ
thế mà...sao qua Phú Quang nó lại trở nên thế này nhỉ, toàn bộ mênu chống kháng cho ảo tình tyệt dzọng đã quàn tàng sụp đổ!
nỗi nhớ dâng đầy trong anh
khuôn mặt em, nụ cười em, bờ môi ấm
tưởng như máu trong tim đông đặc
nỗi nhớ dâng đầy... dâng đầy...
ôi chẳng có dòng sông, mặt biển nào ngăn cách
mà sao anh không thể tới bên em
để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng
đến bến bờ chỉ là giấc mơ
căn phòng đêm nay câm lặng
sao như lửa cháy bốn bề
anh ùa chạy như lá khô gió cuốn
mê man trong nỗi đớn đau
mà không thể ra ngoài nỗi nhớ...
không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu em...
