Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

...vết xe đổ

Đọc bài chị Thang tôi ngẫm lại chuyện mình…
Thấy nhiều cái ân hận
Tiếp xúc với nhiều phụ nữ không may thấy được sự đau khổ này kéo dài hầu như là do con cái, vì muốn lo cho con…nhẫn nhịn, nhẫn nhịn thành nhẫn nhục khi nhiều cái đỉnh điểm nổ ra, cứ như vậy kéo dài.
Ai đó nói câu “quăng cho mày cái khổ này liệu mày sống nổi quá 1 ngày”
Không, tôi không chịu như vậy, tôi muốn bùng…
Tôi con trẻ, tôi nên nghĩ như vậy
Nghiệt thật, tính chất đồng xu 2 mặt này khiến nặng bên nào là nhẹ bên kia
Vì người thì phải quên mình
Bởi vậy bỏ qua trường hợp sai be bét của mình phải chăng ở khía cạnh ngược lại
người chồng phải bỏ mình để vì vợ, câu chuyện đời sẽ êm thấm hơn chăng.
Tôi lại phân vân liệu trong 1 ngôi nhà có tồn tại được 2 con người sắc sảo. Có lẽ đó sẽ là 1 thế giới ngập tràn sự tự hiểu, thừa mứa sự im lặng và rồi sẽ..thấu tri nhau sao, những điều này cho đến cuối đời chưa chắc tôi có thể trải nghiệm vì chắc chắn rằng tôi thà bợ đỡ cho hạnh phúc của mình, việc lan man này để dành trên đầu ngọn điếu thuốc bay vào tung không!
Hay phải chăng hôn nhân hạnh phúc chẳng cần bao gồm sự tri kỉ, điều nó cần là bao dung và tính khiêm nhường?
Thế giới này bản chất đã mất cân đối từ cội rễ rồi, e là không thể ngăn thành phần gạch bên này gạch bên nọ như chia miếng cần sa được, hít vào sướng thì có sưóng nhất phát nhưng chết cả hũ.
Gia đình hạnh phúc, êm ấm. Khái niệm này với tuổi thơ mình tôi cũng đề nó thành xa xỉ, gia đình là 1 nhóm người ngồi quay quần, xem ti vi với nhau, ngồi..và ngồi bơ lạc, bơ rang…
Ngồi 1 đẩu, đến 1 lúc nào đó bạn có cảm giác đó không phải là nhà nữa không?
bạn vẫn để đồ đạc, thả xuống hồ cá cái ba lô mệt mỏi, đánh răng tắm và đi đái cùng 1 lúc cũng 1 chỗ, bạn không hẳn cảm thấy mất mát hay thiệt hại lớn lao nhưng ý tưởng mông lung về sự tồn tại cứ hiện diện
hây hà...
gia đình của bạn
đó có phải là nơi của 1 nhóm người ngồi bên nhau và tưởng tượng về cái gọi là mái ấm
Không! đó là vì bạn đã chết từ bên trong.
---
nhắc nhở bản thân
" từng ngày hãy hành động như người thèm khát kỷ niệm "
" nhớ là đẹp đấy nhé "

8 nhận xét:

jazzy guy nói...

xét về tổng thể tôi thấy cậu khá là ngờ nghệch đấy

Mía nói...

chứ gì nữa :D

Đỗ nói...

Một khi có con cái, thì những quan niệm về cuộc sống, hạnh phúc... của ta sẽ thay đổi khá nhiều đấy.

jazzy guy nói...

chính xác quá, viết mấy dòng linh tinh này trong đầu đâu có đứa con nào để nghĩ (còn đang nghĩ mình là con :^)

---
Mía lùi spam :^)

Xà bông! nói...

Ừ!

jazzy guy nói...

đâu phải, viết dậy chứng tỏ chị tỉnh táo, ý thức tốt, ngoan khỏe

biết đời biết ta hihi
--
chị còm làm e phải đọc lại coi thử mình đã nhào nặn cái thứ gì
giúng như là đọc của đứa nào ấy!

jazzy guy nói...

trốn kiểu gì mà tìm ra phát một hihi

Polka Dots nói...

Jazzy Guy thay hình đổi dạng (avatar) liên tục. Buổi sáng, chị thường vô blog em coi có nhạc mới nghe chơi, và thường lúc đó hay có cu V ngồi bên cạnh. Hắn thường không nói gì, ngồi im im bên cạnh mẹ, vẻ rất lơ đãng. Một bữa V hỏi chị "sao blog này hay đổi theme vậy mẹ?". Hihihi, tưởng hắn không để ý blog nào là blog nào, ai ngờ rất tinh tường. Có bữa thấy cái theme có cô gì đầu trọc lóc đó J, V hỏi "ai mà trông scary vậy?" Hic, biết ai đâu.

Chú Jazzy thật rối rắm phải không :))))