Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

dreamweaver


Gary Wright - Dream Weaver 


Trước mặt là tòa nhà khách sạn cổ phối, lối đi vòng cung thông 2 bên dành cho các loại taxi. Một màu vàng cam choáng mắt, từ màu những chậu hoa, bông hoa cho đến màu của những mảng tường vàng càng lên cao càng trắng cam, phản chiếu chói gắt ánh mặt trời trong lòng đêm huyễn hoặc.
Anh hình như đứng im, đôi mắt và trí óc anh đi rong, trái tim anh cảm nhận, một cảm giác vui thú, xa lạ mà như đã từng. Anh tự chủ rằng mình sẽ có một đêm may mắn đây.
Có cảm giác anh đang đi, không ý thức được việc mình có chân hay không anh thấy mơ hồ cảm giác lạc lối, ngã ba này anh không chọn, sao nó lại ở đây, cái ngã ba này đã ở những tình cảnh phải khác cơ, anh không cần thất vọng hoặc hi vọng, rẽ lại con đường cũ, giờ nó đã chuyển khác. Có một trạm dừng xe bus, xe không số, không tài xế, anh thấy những hành khách trang trí, những con người mờ ảo, không giao tiếp với nhau, họ như đang lo lắng cho anh, hình như họ là những anh trong các dạng…
Xe đã chạy từ lúc nào chẳng rõ, anh đã lên xe như thế nào, chẳng hề quan trọng, cổ anh vẫn thẳng, hướng nhìn bất động nhưng anh thấy được cảnh vật hai bên đường khá rõ ràng và tò mò. Bên ngoài đang có bạo động! anh nghĩ, cũng có thể không phải, anh thấy mọi người bên ngoài dường như đang phát điên, họ đánh với nhau, cảnh sát đánh với họ, mọi người đập phá tất cả những gì trên đường….rất hỗn loạn nhưng… êm đềm
Và trên chiếc xe bus anh đi, nó dường như an toàn, bất khả xâm phạm, cũng có thể vì cửa kính nên anh không nghe thấy bất cứ tiếng động nào, chẳng một ai với theo đập phá chiếc xe. Anh hài lòng, anh hưởng thụ tột cùng những điều khó hiểu không đòi hỏi việc tìm hiểu, nó cứ là nó đang là…anh mỉm cười trong thâm tâm, anh ước điều gì đó chẳng bao giờ kết thúc…
Chiếc xe bus cứ thế đi vào những tiền trạm vô thức, trắng xóa!
ảnh tỉnh dậy trong một hoàn cảnh khác. Đó là giờ ăn trưa trước khi tiết học toán bắt đầu, anh ngờ ngợ ra mình đang học lớp mấy, ngồi cạnh bên trái ăn chung với anh là một bạn gái xinh đẹp, anh chưa nhìn mặt cô ấy bao giờ, hành động của anh tự nhiên như đã thân thiết với cô từ lâu trong quá khứ nhưng anh chưa từng nhìn mặt cô và chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ làm điều đó, cô chỉ đơn giản là một nhân vật chưa hoàn thiện trong mớ sắp đặt vô lối của anh, có những điều anh chưa hoàn thành nhưng anh vẫn hoặc chẳng màng việc tất cả đang là gì miền là nó đang tồn tại
món ăn có ngon không, không rõ! Bất chợt một tên đi ngang qua với tay giựt lấy đĩa thức ăn và ném vào anh cái nhìn thách thức nhưng lẩn trốn, hắn về chỗ ngồi của hắn cách anh dãy bàn giữa, hắn ở dãy bên phải, nhìn toàn cục từ phía sau lưng.
Anh đã ở sau lưng hắn, giáng một cú tát rất mạnh vào đỉnh đầu hắn. Anh thấy đĩa thức ăn vẫn còn nguyên, có lẽ nó chẳng phải là đồ để ăn chăng! Anh đứng cạnh hắn, nhìn xuống đầy những tia lửa hận thù tích tụ, mọi việc dường như có chiều hướng quá đáng, không nhớ đã chửi bới những gì, anh vớ lấy đĩa thức ăn và đập mạnh xuống đầu tên bạn cùng lớp. Chính giây phút này anh mới nhận biết cái đĩa này làm bằng sứ tráng men. Khuôn mặt người bạn chung lớp mà anh vừa tấn công này vẫn vậy, nó vẫn trắng trẻo, vẫn khinh khỉnh và chẳng thèm chấp nhặt điều gì, anh thấy lẫn lộn. Và một cảm giác sợ hãi bị trừng phạt bởi người thầy dạy toán sắp tới xâm chiếm lấy anh

anh tự giác đứng ở góc cuối lớp đón chờ hình phạt. Gương mặt người thầy quá đỗi thân thuộc, anh nhớ rõ gương mặt này và tên của gương mặt đó. Thầy bắt anh và tên kia đứng lên bảng và viết ba mẹ làm gì? Anh để ý thấy tên kia viết đã rất nhiều, hắn hình như ghi ra cả những công thức, những đồ thị hình sin, hắn là đứa học toán khá chắc, và ở hắn chẳng có cảm giác gì là một đứa học trò đang chịu phạt…còn anh, anh nôn nao, đắng đo, anh thấy hình phạt này thật thâm độc, người thầy này đã đưa anh và một trạng thái tâm lý đấu tranh giữa việc nói lên sự thật hay không, anh bứt rứt và phần bảng trước mặt anh vẫn trống trơn, cuối cùng anh mỉm một nụ cười rất hiểm ác, anh đáp “ba mẹ em bán những món đặc sản!”

Người thầy cười phá lên những âm thinh lặng!
Anh thấy mình là kẻ chiến thắng!
Anh đang đứng trước những món ăn đặc sản lạ lùng, ngon lành và mời gọi trong gian hàng của gia đình. Và toàn bộ những người khách trong quán giờ đây, anh nhận ra chính là những hành khách trên chuyến xe bus đó, có cả người thầy, có cả cô bạn gái xinh đẹp, có cả tên bạn chung lớp khinh khỉnh kia. Tất cả bọn họ rạng rỡ trên gương mặt những niềm hoan hỉ, gương mặt ai cũng rõ ràng….
Và anh có cảm giác bản thân như bị một lực hút vô hình, nhẹ nhàng mà mạnh mẽ kéo anh lùi dần về phía sau, về những khoảng đêm đen nhất, tấm màn nhung đỏ cao tận trời  dần dần khép lại từ hai bên!
Anh không thấy rõ gương mặt của ba mẹ, anh đau đớn duy nhất điều đó. Và anh nhắm mắt mãi mãi, mãi mãi, anh muốn quay về...

6 nhận xét:

jazzy guy nói...

jazzsound nói:

Không khí nhẹ nhàng bay bổng, đôi lúc chìm đắm như một giấc mơ...
Những note nhạc thê tha kéo dài như muốn vuốt ve cảm xúc người nghe...
Một giọng nam nhẹ nhàng ngân lên... giấc mơ như chợt tỉnh
Giọng nhẹ nhưng chất rock thì không lẫn vào đâu được, những giọng ca như thế này từng một thời là nỗi ám ảnh của giới trẻ thế giới...
Bây giờ thì hát cách này không biết có sống nổi với nghề không nữa :D

leaqua nói...

Entry cuối tuần này rất...hỗn lọan nhưng êm đềm,hehehe.Comment dậy cho nó giống văn phong của JG.
Bài hát hay lắm JG ơi,Thanks!
Nice weekend!

jazzy guy nói...

thank chị, e thậm chí không dám đọc lại sợ lại delete đi hehe

Polka Dots nói...

Chị mò vào chỉ để nghe nhạc thôi. Chữ nghĩa thuộc về Jazzy :)))))

Moon nói...

Đọc cứ như mấy quyển tiểu thuyết của Murakami Haruki vậy á, bức bách, nổi loạn, cô độc nói tóm lại là bệnh tự kỉ, he he
Đề nghị mau mau tìm cách vùng vẫy. :)
Nói nhỏ: cái gì đi rồi, hãy tìm cách đẩy cho nó đi luôn.

jazzy guy nói...

bài mới chị sẽ thấy em muốn giụt đi hết nè hihi