Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

my temple gate


Trời chạng vạng nhanh chóng rồi chập chuyển sang tối đen. Màn đêm dầy và vò võ chính nó như cố giỡn ra chút âm thanh khi mà quá đỗi yên lặng. Tình trạng này ong ong và ồn ã không chịu nổi mặc dù bên ngoài chẳng có tiếng động nào….
Tôi bước đi bằng ý nghĩ, con đường đêm sáng dần theo bước nghĩ của tôi, thoáng ngạc ngờ khi không thấy một ngọn đèn đường nào, có lẽ đã có ánh mắt tôi phát quang thay thế.
Tôi ngước cổ nhìn lên cao, những hạt mưa dài tải mờ sáng rơi lưa thưa lướt thướt và không chạm nổi vào mặt tôi, tôi cúi xuống nhìn mặt đường cũng không thấy giọt nào thếch thác, vẫn là con đường khô ráo và âm ẩm hắt sáng.
Thế rồi tôi nhận thấy có những người bạn đồng hành, tôi chắc nghĩ là bạn vì chúng nó có thái độ như là nãy giờ đã là một nhóm với tôi, chuyện đang đây là một khúc trong dải trình mơ hồ. Đặc biệt chúng nó thân người nhưng cái đầu của mỗi đứa là đầu ma đầu quỷ. Tôi thấy đôi chút an tâm và thân thiện, lướt nhìn qua chúng nó tôi cảm thấy biết đâu đó là những tôi trong những dạng khác của bước nghĩ…thậm chí có ngọn đèn đường nào đâu, còn đường vô tận này cứ sáng ở chỗ chúng tôi đang đi…hứa hẹn đến một nơi nào đó đầy mong đợi.
Tôi thử quay lại, nhìn sâu thẳm vào màn đêm hun hút, có ý nghĩ dường như chẳng có bắt đầu cho con đường này và sợ hãi quay ngoắt lại nhìn về phía trước…cũng chẳng có điểm nào là kết thúc. Toàn là những điểm li ti đen đủi, loang to mờ dần ra và kết tụ với nhau thành màn đêm bồng bềnh…
Tôi lúc này chợt phát giác lũ bạn đầu trâu xanh mặt ngựa đỏ…bỗng biến đi đâu mất!
Thấy trơ trọi, thấy bị bỏ rơi và muộn phiền bi kịch bởi lý do nào đó chẳng liên quan; tinh thần cảm thấy sa sút, tôi thấy mình ngồi thệch trong không gian xam xám đang trôi tuột xuống tận đâu đó, hai cùi chỏ chống vào đùi, hai bàn tay ôm đầu….không phải là ôm cái đau của cái đầu mà ôm cái đầu của cái đâu đâu! Tôi thoáng chút ngạc nhiên về mình.

khép cảnh! tiếng U u u u ….màn đen…mở ra

Bãi biển đêm, có lẽ đã rất khuya. Chỉ còn tiếng sóng vỗ bờ rít lên cùng với gió xoáy, vùng biển này có lẽ đang trong kỳ không được hiền hòa cho lắm. Có ngọn lửa nhóm rất to, cháy ve vuốt và ôn tồn, thi thoảng nghe được tiếng củi nức nẻ lên răng rắc, tôi thấy ngưỡng mộ người nào đã xếp củi, một công chuyện không dễ dầu gì. Mọi người ngồi chung quanh đống lửa, dựa vào nhau và đã thiếp vào những giấc mơ êm đềm. Trông họ ánh vàng lên sự nồng ấm, nét hiền diệu và chân thành chảy tràn trong ánh lửa đêm.
Rồi tôi thấy tôi ngồi ôm gối, nhìn ngắm trâng trâng ngọn lửa, ánh mắt ngưng đọng hình ảnh cố định nào đó trong tâm trí, tôi e là đã chán mỏi những ý nghĩ theo đuổi nãy giờ, có cảm giác rất hiền từ…
Rồi ngọn lửa bùng lên với gió, cháy lan rộng dữ dội, bãi biển như tức giận rực cháy lên cuồng nhiệt, mọi người cứ thế bị chôn vùi trong giấc ngủ, rõ ràng là trong giấc ngủ vì chẳng ai mảy may có ý định tháo chạy.
Tôi cố gắng lay chuyển chính mình nhưng vô ích, tôi vẫn thấy tôi ngồi im lặng như thế, không chìm trong giấc ngủ như những người khác và cũng chẳng có chút phản ứng gì với đám lửa hung tợn xung quanh, như hình tượng của một đức tâm linh chịu hy sinh vì một tâm đức nào đó lớn lao, sẽ phải chết thôi, sẽ chết thôi, ta chờ điều này đã từ lâu, đã từ lâu, đễn nỗi ta chẳng còn niềm háo hức, chẳng sợ những nguy nan mất mát, việc này là phải, là ắt hẳn, cơn thiêu rụi này chỉ là một cây cầu vĩ cuồng đưa ta đến với chính mình ở nghĩa tận cùng của xác đáng.
Tôi quá sợ hãi, tôi bỏ lại hình ảnh của mình ở đó, và chạy mãnh liệt về phía biển đêm, tôi lao ra con tàu đang neo đậu ngoài kia với tất cả sức lực. Tôi phát hiện đã đánh giá sai về chiều cao của thành tàu, tôi phải dùng hêt sức bình sinh mới bám vào được cái vỏ lốp xe cột bên mạn tàu cao sừng sững, rồi ra sức kéo thân mình sũng nước nặng nề…
Khi đã ở trên tàu, tôi thấy lạnh lẽo đến bàng hoàng, có cảm giác vừa nếm trải cái ranh giới của sống chết, tôi quay nhìn về phía bờ biển, bờ biển êm đềm, có những con người bé nhỏ đang quây quần bên đống lửa bập bùng, sóng vẫn chăm chỉ phận sự cuộn vỗ bờ ầm ĩ. Cảm giác tột độ hoang mang, con tàu đang chạy dần về phía đại dương, bên dưới là những sóng nước đen ngòm, tôi không dám nhảy xuống để bơi vào bờ vì tôi cảm nhận được rằng, ở dưới mặt biển đen ngòm này có điều gì đó rất vĩnh cửu, nếu không thể là sống vĩnh cửu thì chỉ có thể là chết vĩnh cửu…tôi phó mặc cho con tàu xa lạ, lèo lái mình vào lòng đại dương vĩ đại.
….
….
Tôi đang leo, phải nói là cheo leo vất vương trên một kiến trúc kỳ lạ bằng gỗ nào đó mà thoạt tiên giống như cái ống nước gồ ghề khổng lồ vắt chéo lên tận bầu trời. Phía dưới là hàng trăm ngàn mét của độ cao, gió vụt qua mặt thốc từng cơn dữ dội mỗi khi tôi ngoáy đầu hết bên này rồi đến bên kia với tâm trạng hoàn toàn sợ hãi tột độ, tôi thấy rất dễ bị rơi xuống và tôi sẽ chết đau đớn thậm chí chết ngay cả khi chưa rơi chạm vào mặt đất xa xăm dưới kia. Rồi tôi hướng tất cả ý nghĩ về thứ mà mình đang tìm kiếm, tôi nhọc sức cân chỉnh cơ thể của mình, tìm một sự thăng bằng an toàn với những tiết diện hết sức chiu liu.
Đã có chút kết quả, tôi đã lên được chỗ cao hơn, vẫn với tình trạng thân người thòng xuống chỉ có hai khuỷu tay là đang bám víu vào gờ thành.
Cái chỗ mà tôi đang hết sức cùng khổ này là một cái trống to như trống cái bằng gỗ đỏ, đặc biệt ở chỗ nó dài hơn nhiều bình thường và nó là một khúc chuyển tiếp cho đích đến trên cùng mà tôi đang cố tìm tới. Tôi cảm thấy khung cảnh tự nhiên có không khí cổ truyền và tuyệt vọng không biết làm cách nào trèo qua được cái trống to dài này để lên được bờ bên kia, một khi đã leo hẳn lên thân trống, nơi không có thứ gì có thể bám víu đó, chỉ cần một tích tắc tôi sẽ trợt mình xuống dưới kia.
Tôi quyết định làm liều, thật thấp trọng tâm và ôm lên thân trống như ôm mui ô tô, chỉ nửa thân trên thôi còn hai chân vẫn chưa dám bò lên hẳn, tôi ngoái đầu nhìn lên cao, thấy mời gọi một cánh cổng trời to cao và được sơn màu đỏ rất thắm, lừng lững giữa mênh mông, có sợi dây thừng to treo lên giữa cổng trời và đầu còn lại cột vào một cái trống cái khác, mặt trống được dán lên tờ giấy trắng phau, trên đó ghi bằng mực xạ những con chữ thưa thưa và hết sức quan trọng….

nghịch cảnh sắp xếp cho tôi ý nghĩ đó là đích đến cuối cùng, chỉ cách một chút xíu nữa thôi là tôi sẽ giành được cái trống đó, sẽ đọc được những giòng chữ lý tưởng của cuộc đời tôi, sẽ minh chứng cho thiên hạ biết sự hiện diện của tôi và đánh thật cật lực những tiếng trống vang dội, rền khắp cõi trời đất bao la này…
vậy mà gió lại thốc, cái trống tôi đang cố bám vẫn trơn láng và đung đưa bềnh bồng, mồ hôi tay tôi túa ra, tôi tuột dần xuống dưới, tôi có ý nghĩ nếu cố leo nữa tôi sẽ rớt xuống mà chết, tôi an ủi tôi rằng đây chỉ là mơ thôi và rồi tôi loay hoay đầu để cố tỉnh lại, để chóng thoát khoải cái hoàn cảnh đáng sợ này…
và rồi tôi bừng tỉnh lại, an toàn hạ cánh, mặt nền nham hiểm lạnh ngắt nhưng nâng đỡ tôi kỹ lưỡng…
một niềm ray rức xâm chiếm lấy tôi, dằn vặt tôi..
tôi đã biết chỉ là mơ, tại sao tôi không dấn tới, không leo đến tận cùng vì nếu có rớt xuống thì tôi có chết đi đâu được, là mơ thôi mà, tại sao tôi lại sai lầm khi mặc cả điều hệ trọng nhất, mặc cả về lý tưởng của đời mình, tại sao biết chỉ là mơ mà tôi lại chọn cách tỉnh dậy để trốn tránh, ý nghĩ về sự đối mặt đã không có ngay cả trong giấc mơ…
tôi ê chề trong hiện tại
chợt có niềm sáng lạ mạnh mẽ như điện giật chớp nhoáng qua tâm trí tôi, đanh lại thành điều gì đó tích cực.
Tôi suy nghĩ và vân vê về từ “bừng tỉnh”


  


Napili 


6 nhận xét:

Polka Dots nói...

trời ơi, hiểu được chết liền :D

Có khi lúc đầu óc mình tăng tăng may ra hiểu được chăng????

Bé nói...

Dạo này chắc Mị đã hết mơ về bé rồi.

Moon nói...

Nghe là biết mơ, nhưng dẫu là mơ, người ta cũng phản ứng tự vệ để bảo vệ sự sống của mình, đó là phản ứng tự nhiên của con người ta. Ngoại trừ một số người khoái quái dị, hì hì, ha ha, kha kha

Sông nói...

ngày hôm qua, trong bv, chị cũng đã mơ 1 giấc mơ mệt mỏi thế này, thấy mình bồng trên tay 1 bé con, rồi bỗng dưng bị tuột xuống, rơi rơi thật cao từ trên 1 sợi dây, rơi mãi...thấy mình ôm chặt em bé, đầu thì vừa chờ đợi để nghe tiếng mìng chạm đất, vừa lắc lư tỉnh đi tỉnh đi :)). cuối cùng thì rơi lâu quá nên tỉnh luôn, sợ gần chết, he he

Titi nói...

lâu lắm chị hem mơ, nếu nói mơ là được làm những điều kỳ lạ thì chị toàn sống như mơ đấy :-D

.g.u.y nói...

chị nói làm em ngưỡng mộ quá cỡ :v